♥Note♥


_ Ta muốn thông báo là trang wp này mới được ta tạo page trên face, mong mọi người like ủng hộ nha ^^. Mà ta cũng thường xuyên onl face, khá ít onl wp, nếu có vấn đề gì thì mọi người cứ để lại comt trên face, ta sẽ trả lời. Cảm ơn mọi người nhiều 🙂

https://www.facebook.com/UyenDiepCoc?notif_t=page_new_likes

Advertisements

Note <3<3<3


Lâu nay ta đi làm rồi nên k có thời gian chăm chút viết truyện nữa. Xin lỗi mn nhìu nha. Ta sẽ cố gắng viết khi có cơ hội. Bữa nay ta có việc cần nhờ mn một chút, mn bỏ chút t.g vào link nhấn like hình hộ ta với nhé. Cảm ơn mn nhìu nhìu ^^ :* ai có yêu cầu j thì nói nha, để ta xem ta có làm liền đc k, nhưng ta sẽ cố hết mình 🙂 Xie xie ❤ :*
https://m.facebook.com/?_rdr#!/micheliahotel/photos/a.470694539760900.1073741961.192642290899461/470694563094231/?type=1&source=56

Học viện phù thủy The Light – Chương 14


Chương 14

Chuyện xưa

Author: Shi Ruan

Nguồn: Shi Ruan’s blog & Uyển Điệp Cốc

Nhiều năm trước, đã trãi qua thời gian bao lâu Katherine cũng không thể nhớ rõ, mặc dù năm nay cô bé chỉ mới vừa tròn 12 tuổi. Đã từng có một chàng trai rất yêu thương bé, luôn luôn chiều chuộng bé hết mực, hầu như… bé đòi hỏi cái gì thì anh cũng đều đáp ứng. Anh có mái tóc đen và đôi mắt cũng màu đen, đen như màn đêm huyền bí. Nhưng chính đôi mắt cuốn hút ấy lại đem rắc rối đến cho anh.

Gia tộc Letra mang đặc trưng là tóc màu đen và mắt màu tím nhạt. Duy chỉ có anh, mỗi mình anh là khác biệt. Anh… theo gia phả là anh họ của Katherine, là một người con trai có đôi mắt “lạ” bị hắt hủi. Anh được người bác đã bỏ nhà đi từ lâu của Katherine mang về nhưng rồi ông ấy lại đi mất dạng. Vì có mái tóc đặc trưng của gia tộc nên mọi người nhận định anh là con trai của người bác ấy. Chỉ có điều, cha anh bỏ anh ở lại đây một mình, quăng cho người nhà và bỏ đi mà chẳng nói tiếng nào. Khi đó, Katherine chỉ mới được 3 tuổi, còn anh thì đã 15 tuổi rồi. Cha mẹ Katherine chịu trách nhiệm “nuôi” anh vì dù sao cha Katherine chỉ có mỗi một người anh trai đó, ông không nỡ nhẫn tâm mặc kệ cháu của mình được. Kể từ lúc ấy, anh luôn luôn ở bên cạnh Katherine, chăm sóc bé như muốn trả ơn cho người chú mình. Nhưng dần dần, anh đã coi bé là em gái ruột của mình.

Có điều, chuyện gì đến rồi cũng sẽ đến. Bình thường, chẳng có ai thèm quan tâm tới anh, ngay cả nhìn họ cũng không thèm liếc mắt lấy một cái. Nhưng tình cờ, có người phát hiện ra mắt của anh không phải màu tím. Nó có màu đen, mà màu đen này chẳng phải đen bình thường. Màu đen ấy tăm tối như mang hơi thở của sự chết chóc, tuy cuốn hút nhưng lại rất lạnh lẽo, nó khiến cho người khác phải rùng mình. Vì người ta đâu hiểu một cậu bé 15 tuổi đã phải trãi qua những gì, phải gặp điều gì đó kinh khủng lắm nên đôi mắt mới lạnh lùng băng giá như vậy. Người ta chỉ nhìn bề ngoài và đồn thổi lên rằng anh đã bị nguyền rủa. Tất cả mọi người đều xa lánh anh, nói xấu anh, chửi mắng anh… thậm chí họ còn xúi giục cha mẹ Katherine đuổi anh đi. Ấy thế mà… cha mẹ của Katherine cũng bắt đầu lay động. Anh thì chỉ một mực im lặng không nói gì, lầm lũi trốn vào phòng mình mỗi khi có người đặt điều nói xấu anh với chú thím.

Hằng ngày, anh vẫn theo thói quen xuống phòng ăn của gia đình Katherine, lấy đồ ăn đút cho bé rồi dắt bé đi dạo, chơi đùa cả ngày cùng bé. Cha mẹ Katherine thấy thế nên cũng không muốn đuổi anh đi nữa, dù sao anh cũng chẳng gây hại gì, lại giúp đỡ họ trông con nên anh vẫn được bình yên sống với gia đình Katherine. Nhưng… anh muốn được yên bình mà lại chẳng thể được. Những người trong gia tộc Letra luôn coi anh là cái gai trong mắt, họ xúi giục cha mẹ Katherine không được liền tìm mọi cách hành hạ anh để anh tự bỏ đi.

_ “Kath này, nếu… có một ngày anh không ở bên cạnh em nữa thì em có cảm giác gì?” – Anh vuốt mái tóc đen mượt của Katherine rồi thì thầm nói.

_ “Anh định đi đâu à? Không được đâu. Không được. Kath không cho phép anh đi đâu cả!!” – Katherine 6 tuổi ương ngạnh nói, mắt tím long lanh như chực khóc, hai tay nhỏ múp míp vội ôm chặt vào cổ anh.

_ “Ngốc ạ… anh chỉ nói là nếu thôi… Anh hứa sẽ không bỏ rơi em, sẽ luôn ở bên chăm sóc cho em, nhé?” – Anh dịu dàng xoa xoa khuôn mặt Katherine rồi nói, chỉ là ba từ “nếu có thể” anh đã giữ lại, không nỡ nói ra. Anh bây giờ đã được 18 tuổi rồi, đã trưởng thành.

_ “Anh hứa rồi đấy nha…” – Katherine nở nụ cười rồi dụi đầu vào lòng anh làm nũng nên bé không nhìn thấy đôi mắt đen của anh thoáng lên tia đau lòng cùng không nỡ.

_ “Chà chà… tụi bây coi cái thằng con hoang đang làm gì kìa? Ê con hoang, con bé là em họ mày đấy nhé, đừng có làm gì bậy bạ kẻo cha nó lột da mày. Hahaha.” – Bỗng từ đâu một giọng nói thô tục cất lên làm hai anh em giật mình.

_ “Hahahaha…” – Rồi sau đó là hàng loạt tiếng cười vang lên từ phía sau lưng.

_ “Mấy người nói ai là con hoang? Anh ấy không phải con hoang!!” – Katherine vùng ra khỏi người anh, đôi mắt tím trợn trừng, bé đứng chắn trước mặt anh hét toáng lên. Tuy bé còn nhỏ nhưng bé vẫn hiểu được từ “con hoang” chỉ điều gì.

_ “A… Con bé này còn bênh vực cơ đấy. Tao bảo nó là con hoang thì là con hoang, bớt lắm lời đi!”

_ “Anh!!!” – Katherine tức muốn khóc, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng lên. Hắn ta là một trong những họ hàng của bé và cả đám người đứng sau lưng hắn cũng thế, bọn chúng xấp xỉ bằng tuổi của anh.

_ “Kath… Kệ chúng đi em…” – Anh vẫn ôn tồn khuyên nhủ Katherine, anh kéo bé vào lòng mình.

_ “Không được! Bọn chúng nói xấu anh như thế, em không chấp nhận được. Anh không phải con hoang, anh là anh của em…” – Katherine bật khóc nức nở.

_ “Ngoan nào… Nín đi… Ừ… Anh không phải con hoang, anh là anh của em…” – Anh đưa tay lau đi những giọt nước mắt đang lăn dài trên má bé. Anh ôm chặt Katherine hơn rồi nhìn về phía lũ “họ hàng” đang cười khùng khục kia. Ánh mắt anh vô cùng lạnh lùng, lạnh đến nỗi làm đám nhóc kia khẽ run rẩy.

_ “Nhìn… cái gì mà nhìn… Đồ… đồ con hoang bị nguyền rủa! Mắt của mày thật ghê tởm!” – Lũ nhóc nhao nhao lên rồi lấy mấy viên đá nhỏ dưới chân chúng ném thẳng về phía hai anh em Katherine.

Anh ra sức bảo vệ Katherine vào trong ngực, bàn tay nắm chặt tới nỗi trắng bệch. Bỗng nhiên mặt đất rung chuyển, từ biên độ nhỏ cho đến lớn, càng lúc càng lắc dữ dội hơn. Đám nhóc sợ hãi lui về phía sau nhưng đã muộn.

_ “Rắc…rắc…” – Tiếng mặt đất nứt ra nghe rất rõ ràng.

_ “Vút… Bốp… bốp… Á… á… á… á….” – Từng tảng đá bự bay lên bắn về phía đám nhóc đang bắt đầu chạy tán loạn, có những đứa không chạy kịp thì bị đá đánh trúng té lăn ra đất, máu chảy đầm đìa. Chúng kêu la thất thanh trong đau đớn.

_ “Làm sao…. sao nó… có thể điều khiển được…” – Một tên thì thào rồi ngất lịm.

Anh bình tĩnh nhìn những thân xác đang nằm thoi thóp trên nền đất, tay buông ra không nắm chặt nữa. Anh không giết bọn chúng, anh chỉ khiến chúng bị thương nặng mà thôi. Chợt anh cảm nhận được thân hình nhỏ bé đang không ngừng run rẩy trong ngực mình, anh cúi đầu xuống nhìn Katherine.

_ “Em… sợ anh sao?…”

Katherine không nói tiếng nào, chỉ chậm rãi lắc đầu.

_ “Ừ. Không sợ thì được rồi. Nhưng mà… anh nghĩ rằng điều anh sợ hãi đã đến sớm hơn dự kiến của anh…” – Anh mỉm cười cay đắng.

_ “Anh…” – Katherine không nói nên lời, bé chỉ đành níu chặt áo anh.

_ “Anh xin lỗi. Anh đã hứa sẽ luôn ở bên cạnh em… Nhưng những gì xảy ra ngày hôm nay… thì anh biết rằng anh không thể thực hiện lời hứa đó được nữa… Đừng lo, Katherine… Sau này anh sẽ tìm em. Trên đời này, anh chỉ có mỗi em là em gái thôi. Em là… người thân duy nhất của anh… Chỉ mong sao… Em vẫn chưa quên mất anh…” – Anh ôm chặt Katherine vào lòng một lần nữa rồi đánh ngất bé.

Anh bồng Katherine về nhà rồi từ đó bỏ đi vĩnh viễn. Katherine tỉnh lại không thấy anh đâu chỉ có thể gào khóc, khóc mệt rồi lại ngủ. Dần dần kí ức về anh bị bé phong kín trong tim, thậm chí đôi khi bé nghe thấy cha mẹ nhắc đến tên ai đó thì đều cảm thấy rất mơ hồ. Cho đến lúc… bé gặp vị thiên thần hộ mệnh đó, người có mái tóc và đôi mắt giống hệt anh.

Học viện phù thủy The Light – Chương 13


Chương 13

Nỗi lòng của Katherine

Author: Shi Ruan

Nguồn: Shi Ruan’s blog & Uyển Điệp Cốc

Giây phút hai người nhìn vào mắt nhau, dù chỉ là trong chốc lát nhưng với Katherine thì khi ấy thời gian dường như đã ngừng trôi. Cô bé ngỡ ngàng tới mức thở cũng không dám thở mạnh, chỉ đành ra sức kéo kéo tay áo của Mellissa, trong khi đó cô nàng này đang lơ đễnh ngó sang chỗ khác.

_ “Gì đấy Kath?” – Mellissa khó hiểu nhíu mày.

_ “…” – Katherine không nói mà chỉ cúi mặt xuống, má cô bé dần dần xuất hiện vết hồng nhạt.

_ “Đỏ mặt?” – Mellissa không hiểu nguyên do liền quay đầu nhìn lên cửa sổ, ra đây là nguyên do cô nàng này đỏ mặt. Mellissa muốn cười to lên mà không dám, sợ làm cô bạn ngượng ngùng. Cô bé liền mỉm cười gật đầu chào chàng trai trước mặt.

Từ lúc thấy hai cô gái nhỏ bước vào vườn hoa oải hương thì anh đã theo dõi xem chúng định làm gì rồi. Qủa thật suy đoán của anh không hề sai chút nào, hai cô bé ấy rón rén đi về phía này. Mới tới học viện chưa được bao lâu nhưng hầu như lúc nào khu y tế của anh cũng luôn luôn được đông đảo “khách” ghé thăm. Điều đặc biệt là… chỉ toàn nữ sinh với giáo viên nữ! Đến hôm nay thì cảm giác ngại ngần cũng đã bớt nên anh nghĩ mình có thể thoải mái tiếp những vị “khách” tò mò về vẻ đẹp rạng ngời của mình. Lay khẽ nhếch môi mỉm cười với hai cô gái nhỏ trước mặt, làm cho bên má phải lộ ra lúm đồng tiền nhỏ, tay thì nhẹ nhàng vuốt mái tóc đen óng mượt, đồng thời chớp chớp đôi mắt đen láy như màn đêm. Anh tin chắc rằng ai nhìn thấy nụ cười này cũng đều phải ôm tim mà run rẩy.

Lay mở cửa sổ ra rồi đứng tựa người vào khung cửa, trên môi vẫn duy trì nụ cười mà theo anh là rất mê người.

_ “Xin chào hai cô bé, hai em đến đây để chữa bệnh hay làm gì?” – Giọng nói trầm ấm cất lên.

_ “À vâng… Bạn em lúc nãy tham gia buổi lễ “Ngưng tụ năng lực” nên tay bị đau, nó bảo hiện tại không cử động được nên muốn đến phòng y tế.” – Mellissa nhanh nhảu trả lời.

_ “Không… không. Hết rồi, hết đau rồi ạ. Tụi em xin phép đi trước.” – Katherine lắp bắp trả lời xong thì liền kéo tay Mellissa chạy đi một mạch.

_ “…”

Nụ cười trên khóe môi Lay cứng lại, lần đầu tiên anh gặp trường hợp lạ lùng thế này. Bộ trông anh không đẹp trai sao? Chẳng nhẽ anh đáng sợ tới mức khiến cô bé ấy hốt hoảng bỏ chạy? Sau đó Lay vội vàng lấy gương ra soi, soi kỹ từng chi tiết trên khuôn mặt không tì vết của mình. Rõ ràng là rất đẹp trai cơ mà… khó hiểu thật đấy. Lay khẽ lắc đầu rồi khép cửa sổ lại đi vào trong. Cũng kể từ giây phút Katherine chạy biến đi trước mặt anh thì anh đã không thể nào quên được khuôn mặt của cô bé. Để đến sau này, hai người cứ gặp một vài tình huống dở khóc dở cười nên cứ dây dưa không rõ với nhau. Nhưng đó là sau này, giờ thì chưa thể tiết lộ.

*****************************

Katherine cứ thế kéo tay Mellissa chạy thẳng một mạch về chỗ cọc dịch chuyển rồi mới dừng lại. Từng giọt mồ hôi chảy dọc từ trán xuống dưới cằm Katherine, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng bừng vì mệt, tóc tai lộn xộn rối bù. Lúc này, trông Katherine nhếch nhác vô cùng. Mellissa cũng mệt không kém, chưa kịp phản ứng đã bị kéo chạy đi như bay. Cả hai phờ phệch ngồi bệch xuống nền đất.

_ “Kath này… Cậu hâm à? Làm gì mà chạy như bị ma đuổi vậy?…” Mệt chết rồi…” – Mellissa thở từng ngụm nói.

_ “… xin lỗi Mel nha… Tí nữa tớ nói, giờ thở cái đã…” – Katherine khó nhọc nhếch môi nhìn Mellissa cười, vẻ mặt hối lỗi lấy lòng.

_ “…”

Sau khi ngồi một lát thì hai người cũng thấy đỡ mệt hơn nên dìu nhau bước vào cọc dịch chuyển. Mellissa nhấn kí hiệu màu bạc của viện Nature rồi tháo tấm thẻ tên trên ngực trái của mình xuống đặt lên kệ. Sau khi thẻ được xác nhận thì nhấn nút màu đen có chữ “Go”. Vì đã có kinh nghiệm lần trước nên hai đứa rất nhanh chóng tự động dựa sát vào lưng cọc. Chiếc cọc lao đi vun vút rồi chậm dần, sau một hồi di chuyển thì đã đến kí túc xá viện Nature. Mellissa cùng Katherine vừa bước vào phòng sinh hoạt chung thì đã thấy ba người con trai đang mang vẻ mặt lo lắng nhìn chằm chằm vào mình. Washai là người đầu tiên chạy đến hỏi thăm hai cô bạn “mất tích” từ nãy đến giờ.

_ “Này này, hai cậu chạy đi đâu thế? Từ lúc kết thúc buổi lễ đã chẳng thấy tăm hơi đâu. Có biết là bọn tớ lo lắng lắm không?” – Washai sốt sắng hỏi.

_ “Mình xin lỗi. Vì Kath bảo rằng tay đau nên tụi mình tới phòng y tế nhưng không hiểu sao vừa thấy thiên thần hộ mệnh mới tới thì Kath đã kéo tay mình chạy mất. Mà quên, sao lại chạy thế Kath?”

Không những chỉ Mellissa mà  cả ba người còn lại đều nhìn thẳng vào Katherine khiến cô bé ngượng ngùng.

_ “Không có gì.” – Katherine vội trả lời rồi lại chạy thẳng về phòng ngủ.

_ “Ơ này, thế tay cậu có làm sao không?” – Washai gọi với theo.

_ “Không sao hết!” – Katherine hét vọng lại rồi đóng sầm cửa.

Mười sáu con mắt khó hiểu nhìn nhau. Vẻ mặt của Mellissa cực kỳ vô tội, cô bé nhún nhún vai như muốn nói mình chẳng biết gì cả, đừng hỏi. Rốt cuộc, người phá vỡ sự im lặng là Thomas.

_ “Hai cậu không sao là được rồi. Thôi về phòng nghỉ đi, tiện thể xem Kath thế nào, hành động của cậu ấy không được ổn cho lắm…” – Thomas nhẹ nhàng nói.

_ “Ừ. Cảm ơn cậu, Thomas.” – Mellissa vẫy tay tạm biệt ba người rồi đi về phía phòng của mình.

Đằng sau lưng Mellissa, ba đứa con trai chụm lại trò chuyện. Cô bé còn nghe được loáng thoáng tiếng nói trầm trầm của Nicole: “Con gái là những sinh vật lạ lùng và khó hiểu.” Sau đó là tiếng cười của cả ba người.

Mellissa đóng cửa phòng lại rồi nhìn cô bạn đang thơ thẩn ngắm đại dương xanh ngoài cửa sổ. Mellissa vốn không muốn nói nhiều nhưng dù sao cũng là bạn với nhau, không quan tâm thì không được nên bé đành phải ngồi xuống bên cạnh Katherine, tay chống cằm nhìn lũ cá bảy màu đang bơi lượn bên ngoài, cất giọng nói nhỏ nhẹ.

_ “Kath, cậu ổn chứ?”

_ “Ừ…”

_ “… Sao lúc nãy cậu vừa thấy người ấy lại bỏ chạy?”

_ “… không có gì đâu… Mình muốn ngồi đây một lát, có được không Mel?” – Katherine mím môi nói.

_ “Thôi được rồi, có chuyện gì cứ nói cho mình nghe, mình sẽ chia sẽ cùng cậu. Cho dù không giúp ích được gì nhưng cũng có thể làm cho lòng thanh thản. Mình ra ngoài chơi với bọn họ, cần gì thì gọi nhé.” – Mellissa vỗ nhẹ lên vai Katherine rồi xoay người định ra khỏi phòng, nhưng chưa kịp mở cửa thì đằng sau đã vang lên tiếng nói.

_ “Thật ra… anh ta khá giống một người… mà mình đã từng quen biết…” – Katherine vẫn đang nhìn về phía cửa sổ, đôi mắt màu tím nhạt thấm đượm nỗi buồn.

_ “Với lại… khi nãy mặt mình đỏ không phải là do ngượng ngùng,… là mình nén khóc…” – Katherine nói tiếp rồi im lặng.

Mellissa không ra ngoài nữa mà tiến lại gần Katherine, hai tay đặt lên hai vai gầy gò của cô bạn, mái tóc đen chấm ngang vai lòa xòa khẽ chạm vào tay bé. Mellissa cảm nhận được bờ vai gầy nhẹ run rẩy như đang kìm nén thứ gì đó trong lòng. Bé không mở miệng nói chuyện vì không muốn phá vỡ sự tĩnh lặng trong lòng Katherine. Bé tin rằng khi Katherine muốn nói thì sẽ tự nói hết cho bé nghe.

Học viện phù thủy The Light – Chương 12


Chương 12

Anh chàng điển trai của khu y tế

Author: Shi Ruan

Nguồn: Shi Ruan’s blog & Uyển Điệp Cốc

Việc “ngưng tụ năng lực” của viện Nature kết thúc, năm đứa trẻ ngồi sang một bên trò chuyện với nhau, hai mươi bàn tay cứng đờ được đặt hờ trên bãi cát cùng với vẻ mặt tràn đầy sự mệt mỏi của chủ nhân chúng.

– “Mình có điều thắc mắc. Vì sao chúng ta phải thực hiện việc “ngưng tụ năng lực” này? Không phải chúng ta có thiên phú sẵn rồi sao?” – Washai Tomora hỏi.

– “Washai, cậu thật sự  không hiểu vì sao ư? Chẳng lẽ lúc chưa nhập học cậu không tìm hiểu thông tin hay hỏi người lớn à?” – Nicole Chopien đẩy gọng kính, miệng nhếch lên như giễu cợt.

– “Cậu thôi tỏ ra thông thái đi ông cụ non. Đâm chọt tôi suốt ngày cậu không chán à?” – Washai nhăn mày.

– “Vì nhìn cậu tôi thấy khó ưa thôi.”

– “Cậu!!!”

– “Thôi thôi thôi, hai người làm sao thế? Để hai bạn nữ nhìn chằm chằm kìa, thật xấu mặt.” – Thomas Medke chen vào hòa giải.

Mellissa cùng Katherine khó hiểu nhìn Nicole và Washai. Từ lúc nào mà hai người đó lại ghét nhau tới mức này?

– “Hai người bị làm sao vậy? Bạn bè cùng viện mà lại ghét nhau như thế sao được!” – Mellissa nói.

– “Tại cậu ta chứ không phải tại mình. Suốt ngày cứ ra vẻ ta đây thông thái, nói nhiều phát ớn. Làu bà làu bàu bên tai nghe đau đầu không chịu nổi.” – Washai lên tiếng.

– “Tôi thấy mọi người không hiểu vấn đề gì nên mới giải thích cho họ. Tôi đọc sách nhiều nên hiểu biết nhiều là chuyện bình thường. Ai như cậu? Cái gì cũng không rõ, cái gì cũng lờ mờ, mở miệng là hỏi làm sao, thế nào? Cậu không hỏi lấy gì tôi trả lời?” – Nicole phản bác.

– “Tôi… tôi…” – Washai cứng họng, lắp bắp không biết nói làm sao.

– “Được rồi. Có thế không mà cũng gây với nhau. Năm nhất chỉ có mỗi năm đứa chúng mình, lẽ ra mọi người phải càng gần gũi với nhau hơn chứ không phải mất đoàn kết như vậy rồi. Mới quen biết chưa đầy hai ngày đã như thế thì sau này thành ra cái gì nữa? Muốn bị các viện khác cười nhạo lắm sao?” – Mellissa nổi nóng nói.

– “Xin lỗi…” – Nicole cùng Washai biết sai nên cùng nhau cúi đầu xin lỗi.

– “Không sao. Hai người bắt tay giảng hòa đi. Nhớ là đừng có thế nữa.” – Mellissa bình tĩnh lại liền hạ giọng nói.

Nicole thở dài rồi miễn cưỡng đưa tay ra, mặt quay sang chỗ khác không thèm nhìn Washai. Washai tuy rất không muốn nhưng cũng cắn răng nắm lấy tay Nicole, miệng phát ra tiếng hừ nhẹ. Chạm được hai giây thì cả hai đã vội vàng buông ra vì cảm giác như có luồng điện đi qua bàn tay mình. Họ khó hiểu nhìn nhau rồi chia ra ngồi cách xa nhau một khoảng. Mellissa cam chịu nhìn cả hai rồi cũng không nói thêm gì. Để phá tan bầu không khí ảm đạm đó, Thomas đành lên tiếng.

– “Nicole này, mình cũng có thắc mắc giống như Washai vậy, cậu có thể giải thích cho mình hiểu vì sao chúng ta phải thực hiện việc ngưng tụ năng lực này không?”

– “Ừm… Tuy chúng ta có thiên phú nhưng chúng ta chưa từng tiếp xúc cũng như nắm giữ được các nguyên tố đó. Hòn đá sức mạnh hội tụ năng lượng thuần túy nhất của mỗi nguyên tố tự nhiên, nó truyền vào cơ thể chúng ta nguồn năng lượng để giúp cơ thể mỗi người quen với các nguyên tố, từ đó mới có thể chạm và sử dụng các sức mạnh mà không bị ảnh hưởng xấu. Ví dụ như nguyên tố lửa, cầm nắm lửa sao mà được đúng không? Nhưng giờ trong người có một phần năng lượng cơ bản rồi thì nó giúp mình chạm vào lửa mà không sợ nóng. Cái cảm giác bàn tay bỏng rát khi đụng vào hòn đá lúc nãy chính là do nguyên tố lửa đi vào cơ thể đấy.” – Nicole nói một lèo làm cả bọn há miệng ra nhìn, ánh mắt từng đứa đều toát lên vẻ thán phục.

– “Woa. Nicole, cậu giỏi thật ấy. Có thể giải thích rõ ràng và mạch lạc như vậy… Mình thật rất khâm phục cậu. Tuy có hơi khó hiểu, mình cảm thấy hơi mơ hồ nhưng vẫn nắm được phần nào. Cảm ơn cậu nhé.” – Katherine khen ngợi.

– “Đúng là giỏi thật.” – Mellissa, Thomas hùa theo. Chỉ có mỗi Washai vẫn tỏ vẻ không quan tâm nên im lặng.

Hơn ba tiếng sau, việc “ngưng tụ năng lực” kết thúc, tất cả các viện được cho về. Lúc này đã hơn bốn giờ chiều, ánh nắng mặt trời đã dần ngả bóng. Katherine kéo tay Mellissa đi tuột lại phía sau tất cả mọi người, cô bé khẽ thì thầm vào tai bạn.

– “Mel này, đi ra đây với mình tí nha.”

– “Đi đâu?”

– “Hỳ hỳ… thì… ra sau vườn trường ấy mà…” – Katherine cười cười.

– “Ra đó làm gì?” – Mellissa khó hiểu.

– “Cậu thật là… thì… tay mình vẫn còn đơ đơ khó cử động, mình muốn đi khám.” – Katherine nói dối mà mắt không chớp, mặt không đỏ.

– “Ơ. Mình tưởng nãy giờ tay cậu bình thường lại rồi chứ, vẫn khó chịu à?”

– “Ừ…” – Katherine tỏ vẻ tội nghiệp.

– “Đi thì đi. Nhưng cậu đang nắm tay mình tự nhiên như thế mà còn dám giả vờ à? Phì… Kath, cậu xem thường mình quá đấy.” – Mellissa phì cười.

– “Đâu có… Hehe.” – Katherine le lưỡi.

Cả hai cười giỡn vui vẻ trở về lâu đài nhưng không bước vào mà vòng ra phía sau, nơi có khu vườn tràn ngập muôn sắc hoa. Phía sau vườn hoa được chia làm hai dãy phòng, một bên là canteen, một bên là khu y tế với các phòng dài được làm từ gỗ, hai dãy được ngăn cách bởi một hàng hoa oải hương tím thơm ngát. Katherine kéo tay Mellissa chạy về phía khu y tế rồi đứng thập thò nhìn vào ô cửa sổ được làm từ thủy tinh.
– “Cậu đang nhìn gì vậy? Không định vào sao?” – Mellissa hỏi.- “Từ từ đã, ngắm trước rồi nói.”

– “Ờ.”

Bất chợt có người xuất hiện đứng che khuất ô cửa khiến Katherine phải ngước lên nhìn. Đó là một chàng trai trẻ có gương mặt rất điển trai với làn da trắng nõn. Anh có đôi mắt đen láy, chiếc mũi cao cùng với đôi môi nhỏ nhắn đang mím nhẹ.

Học viện phù thủy The Light – Chương 11


Chương 11

Ngưng tụ năng lực

Author: Shi Ruan

Nguồn: Shi Ruan’s blog & Uyển Điệp Cốc

– “Anh Rai, sao anh chưa từng nói với em anh là một giáo sư? Lúc nãy thấy anh mà em giật mình.” – Mellissa phụng phịu quở trách.

– “Haha. Để tạo bất ngờ cho em mà.”

– “Anh là giáo sư vậy anh Ristian làm gì?”

– “Nó là học sinh như các em chứ làm gì, đang học năm cuối viện Thunder. Con bé này, ở cùng nhà mà không để ý đến các anh gì hết.” – Rai Winston cốc đầu Mellissa quở trách.

– “Đau em… Anh thật là… Em thấy người nào cũng già, em nghĩ là đi làm cả rồi. Haha.”

– “Ý em là thằng nhóc Ristian cũng già? Anh đi nói nó để coi nó xử em thế nào.”

– “Ấy, em đùa mà. Anh đừng nói, kẻo ảnh lại cốc đầu em.”

– “Nhóc con, em mà biết sợ sao?” – Ristian trừng mắt.

– “Biết chứ biết chứ. Hehe. Ủa mà hai người đều có năng lực sấm sét cả sao? Em nhớ mẹ em cũng thế…”

– “Ừ. Nhà chúng ta đa số đều có năng lực sấm sét, chỉ có em với ông nội là có năng lực tự nhiên và một mình bố anh là có năng lực lửa thôi.”

– “Woa. Hay thật.”

– “Đúng rồi. Hai đứa em đã đi ra khu y tế sau vườn hoa chưa?” – Rai Winston nhìn sang Katherine đang cặm cụi ăn trưa.

– “Em thì chưa. Kath, anh mình hỏi cậu.”

– “Ơ… Dạ… chưa.” – Katherine ngơ ngác ngẩng đầu lên nhìn Rai Winston trả lời.

– “Đồ háu ăn. Mặt cậu thật mắc cười. Haha.” – Mellissa cười to khi thấy vẻ ngây ngốc của bạn mình.

– “Con bé này, đừng có chọc bạn.” – Rai Winston miệng tuy quở trách nhưng khóe môi đã nhếch lên cao.

– “Em biết rồi. Anh Rai, mà anh hỏi làm gì thế? Khu y tế có gì à?” – Mellissa thắc mắc.

– “Trường ta mới mời một thiên thần hộ mệnh điển trai về. Nghe đâu rất được nữ sinh lẫn giáo sư nữ yêu mến, ai cũng tranh thủ ra đó ngắm anh ta. Tên là Lay thì phải.”

– “Đẹp hơn anh không?” – Mellissa tủm tỉm cười.

– “Dĩ nhiên là không thể bằng anh rồi.” – Rai Winston vênh mặt lên nhưng thật ra trong lòng anh đang rất khó chịu. Mọi khi người được các nữ sinh hoan nghênh nhất vẫn anh nhưng từ khi tên kia tới thì mọi chuyện đã thay đổi, anh thề phải cho tên ẻo lả kia một cú thật đau.

– “Rai, mặt anh đáng sợ lắm.” – Mellissa trêu chọc.

– “Con bé này. Đúng rồi. Theo lịch là chiều nay các em có tiết học đúng không?”

– “Vâng ạ. Chỉ có mỗi môn tiên tri thôi.”

– “Hủy nha. Tất cả học sinh năm nhất đều phải đến bãi cát trắng bên dưới tòa lâu đài, nơi các em đặt chân lần đầu ấy. Để làm lễ ngưng tụ năng lực. Lúc đó sẽ hơi đau một chút nhưng trôi qua mau thôi, không phải lo.”

– “Lễ ngưng tụ sức mạnh là gì ạ?” – Mellissa không hiểu.

– “Khụ. Cái này mình biết. Hình như người ta sẽ đặt các hòn đá lớn tượng trưng cho từng sức mạnh ra giữa rồi từng học sinh sẽ tới chạm vào hòn đá dựa theo năng lực của mình. Sau đó trong cơ thể của mỗi người sẽ tích tụ nguồn sức mạnh đó…” – Katherine mở miệng nói.

– “Đúng rồi. Em giỏi lắm.” – Rai Winston cười nhìn Katherine khiến cô bé ngượng ngùng cúi mặt.

– “Vậy sao tụi em chưa nhận được thông báo?” – Mellissa hỏi.

– “Thông báo được chuyển tới phòng sinh hoạt chung của mỗi viện, em đã về phòng đâu mà thắc mắc. Được rồi, ăn xong thì về phòng đi, anh đi đây. Bữa sau gặp lại. Thầy đi nhé Katherine.”

– “Dạ…dạ…”

– “Hỳ hỳ. Kath, mặt cậu đỏ lựng lên rồi kìa. Sao thế?” – Mellissa trêu chọc.

– “Không có gì. Mình đi về phòng đây.” – Katherine vội vàng đứng dậy bỏ chạy.

– “Ơ… Này. Chờ mình với.”

***************************

Bên dưới bãi cát trắng rộng rãi của đảo Center, từng dãy học sinh năm nhất được xếp theo từng hàng gọn gàng. Thảm thương nhất là viện Nature chỉ có vỏn vẹn 5 học sinh đứng trơ trọi giữa đám đông, màu áo tím bỗng chốc trở nên thật nổi bật. Phía trước bọn trẻ là 8 hòn đá lớn cao khoảng một mét, rộng nửa mét, nhìn rất giống một ngọn núi tí hon. Theo thứ tự lần lượt của các hòn đá là các màu sắc tượng trưng cho mỗi viện: xanh nước biển của Water, đỏ của Fire, xám của Earth, xanh lá cây của Tree, xanh da trời của Ice, tím của Thunder, trắng của Wind và cuối cùng là bạc của Nature.

Viện Nature vì ít thành viên nhất nên được lên trước và người lên đầu là Mellissa. Cô bé hít một hơi thật sâu rồi mạnh mẽ tiến lên phía trước, trong lòng lo lắng vì nghĩ đến câu nói “sẽ đau một chút” của anh họ, bé không biết “đau một chút” sẽ như thế nào.

– “Con chỉ cần đặt hai tay lên đá thôi. Không sao đâu.” – Giáo sư Trenddy ở bên cạnh nói với Mellissa.

– “Dạ.”

Mellissa đứng trước hòn đá màu bạc, nhẹ nhàng đặt hai bàn tay của mình lên trên. Ngay lập tức cô bé có cảm giác cả bàn tay trở nên mát dịu lạ thường nhưng chưa kịp phản ứng thì tay đã bị cảm giác nóng rực xâm chiếm, suýt chút nữa Mellissa đã thả ra. May sao cảm giác nóng bỏng nhanh chóng biến mất, tay Mellissa không còn cảm giác nào nữa. Qua một đoạn thời gian ngắn, Mellissa cảm nhận được khí lạnh truyền thẳng vào lòng bàn tay, lạnh buốt khiến người bé run lên cầm cập. Khí lạnh vừa ngưng thì Mellissa cảm nhận có một luồng khí khác muốn đẩy bật tay bé ra khiến bé phải bấu chặt ngón tay lại, lòng bàn tay và các ngón tay trở nên ran rát khó chịu. Trãi qua sự khó chịu đó, Mellissa vừa định mở miệng than thì đã giựt bắn người vì xúc cảm từ bàn tay truyền đi khắp cơ thể. Cơ thể bé run lên bần bật rồi bị bắn ngược ra đằng sau. Mellissa ngã ngửa trên nền cát mềm. Thấy Mellissa như thế nhưng không đứa trẻ nào dám mở miệng cười, vẻ lo sợ hiện lên trên mặt của bọn chúng, bọn chúng đang sợ đến lượt mình.

Mellissa được giáo sư Trenddy đỡ dậy đưa về chỗ của viện Nature. Bốn người bạn của Mellissa xúm lại bên cạnh cô bé hỏi han.

– “Mel, cậu có sao không? Đau lắm hả?” – Katherine lo lắng hỏi.

– “Cũng không hẳn, chỉ là… bây giờ tay mình mất cảm giác rồi.” – Mellissa mếu máo.

– “Bạn có cần tới phòng y tế không Mellissa?” – Nicole Chopian ân cần hỏi.

– “Chắc không đâu, giáo sư Trenddy bảo một chút nữa tay sẽ lại bình thường thôi. Mọi người đừng lo.”

– “Nicole, tới lượt cậu rồi kìa.” – Thomas Medke gọi Nicole Chopian.

– “Mình biết rồi.”

Nicole Chopian vừa đi lên thì ở bên dưới Katherine nhăn nhó nhìn bàn tay cứng đờ của Mellissa, miệng làu bàu không muốn lên.

– “Cậu bị khìn à Kath? Hơi khó chịu tí thôi, đừng có lo.”

– “Đừng có an ủi mình. Hức.”

– “Mình nói thật mà. Thấy mình cười tươi như hoa không này.” – Mellissa nhe răng cười nham nhở chọc cho Katherine phụt cười, cô bé cũng không còn lo lắng như trước nữa.

Học viện phù thủy The Light – Chương 10


Chương 10

Bùa chú (2)

Author: Shi Ruan
Nguồn: Shi Ruan’s blog & Uyển Điệp Cốc

– “Em đi đâu đấy cô bé? Ta vẫn chưa cho em về chỗ mà.” – Rai Winston mỉm cười nói với Katherine.

– “Thưa giáo sư… em… em…” – Katherine bị Rai Winston nhìn như thế liền xấu hổ đỏ mặt, cô bé ấp úng không thành lời.

– “Em dùng phép mà không tập trung với nhắm chặt mắt như thế thì làm sao thành công được. Làm lại đi. Mở mắt ra, bình tĩnh, tập trung và bắt đầu.” – Rai Winston nghiêm túc nói.

– “Vâng…”

Sau khi hít một hơi thật sâu rồi thở phào ra, Katherine thấy thoải mái hẳn và đỡ hồi hộp hơn một chút. Cô bé cố gắng tập trung nhìn vào chiếc hộp gỗ rồi mở miệng hô.

– “Movimiento!” – Không phụ sự mong đợi của mọi người, chiếc hộp cũng đã xê dịch nhưng chỉ được một đoạn nhỏ và nó vẫn nằm yên vị trên bàn.

– “Có vẻ… tốt hơn hồi nãy. Không sao, cố gắng tập từ từ rồi em sẽ thành công, ráng lên nhé.” – Rai Winston cổ vũ cô học trò đang mếu máo.

Katherine thất vọng trở về chỗ trong tiếng cười nhạo của các thành viên viện Fire, trong lòng bé chỉ muốn nhào tới mắng lũ ấy một trận nhưng phải cố kiềm chế bản thân lại. Mellissa không biết phải an ủi cô bạn thế nào cho tốt nên đành vỗ nhè nhẹ lên lưng Katherine rồi thì thầm.

– “Không sao đâu Kath, lần đầu tiên làm mình cũng làm không được mà, tập lắm mới thành công như thế đó. Mình học phép này ở nhà trước rồi nên không có giỏi giang gì đâu. Chỉ là anh họ mình không biết mình đã học thôi.”

– “Có thật không? Bạn không nói dối cho mình đỡ tủi thân đấy chứ?” – Katherine thì thào hỏi lại.

– “Thật, 100 phần trăm thật. Có gì về phòng mình sẽ chỉ lại cho bạn. Yên tâm, đừng buồn nữa.” – Mellissa cười nhẹ nhàng nói.

– “Được. Cảm ơn Mel.”

– “Ngốc, không có gì. Giờ thì tụi mình nhìn xem bọn Fire coi chúng có làm nên được trò trống gì không.”

– “Ừ”. – Cuối cùng trên môi Katherine cũng xuất hiện nụ cười như cũ, trong lòng bé tự nhủ sẽ thật cố gắng để không bị cười nhạo nữa.

Từng người lần lượt đi lên thực hành, cả 3 người Nicole, Whashai cùng Thomas đều thực hiện khá tốt. Tuy chưa đến mức làm chiếc hộp văng vào tường nhưng nó cũng rơi xuống đất, như thế xem như cũng không tệ. Tiếp đến là viện Fire, tình hình cũng không khác mấy viện Nature nhưng không có ai tệ như Katherine. Đến người cuối cùng thực hiện là Lana Fraces, cô bé kiêu ngạo chỉnh lại áo choàng rồi ngẩng cao đầu bước lên. Bàn tay nhỏ nhắn trắng nõn nhưng thon dài giơ lên, phất một cách uyển chuyển cùng lúc với tiếng hô nhỏ nhẹ.

– “Movimiento!”

Chiếc hộp nhanh chóng bay vút đi đập mạnh vào tường, bên phía viện Fire liền vang lên tiếng vỗ tay vang dội. Lana Fraces hài lòng xoay người trở về chỗ của mình, khóe môi khẽ nhếch lên cười một cách ẩn ý với Mellissa. Xem ra Mellissa cùng Lana Fraces đều không phân thắng bại, còn người kém nhất trong ngày hôm nay là Katherine.

– “Chà chà. Các em đều làm rất tốt. Ta khá ngạc nhiên về điều đó, có vẻ như năm nay học sinh ưu tú rất nhiều. Tuy nhiên, vẫn còn một số bạn vẫn chưa thực hiện được tốt lắm nhưng không sao, luyện tập thường xuyên thì sẽ giỏi thôi. Điểm danh xong rồi tan lớp nhé.”

Kết thúc buổi học, đa số mọi người đều đã ra khỏi phòng nhưng Katherine thì uể oải nằm dài trên bàn, một mực không chịu đứng dậy mà cứ làu bàu trong miệng.

– “Thất bại, thất bại quá…”

– “Kath, dậy đi ăn nào, tới giờ cơm trưa rồi.” – Mellissa nài nỉ.

– “Không có hứng ăn. Hức hức.” – Katherine xoay mặt sang chỗ khác.

– “Ơ hay, đã bảo về phòng mình sẽ chỉ bạn tập mà…” – Mellissa đang nói dở chừng thì đã thấy bóng áo tím dừng lại trước mặt mình, Rai Wiston mỉm cười cúi đầu nhìn cô bé.

– “Anh Rai…”

– “Xuống căn tin dùng bữa với anh chứ? Tiện thể anh sẽ hướng dẫn cho em sơ lược về chương trình học cũng như về học viện, thắc mắc cái gì cứ hỏi anh.”

– “Dạ được, nhưng còn…” – Mellissa khó xử nhìn sang Katherine đang vờ chết không nghe.

– “Kêu bạn dậy cùng đi luôn.” – Rai Winston cười khẽ.

– “Dậy đi Kath, anh họ mình kêu đi ăn chung kìa.”

– “A… ừ… Chào giáo sư ạ…” – Katherine ngượng ngùng cười, cô bé không quên nhéo tay Mellissa một cái.

Cả ba cùng sánh vai nhau ra khỏi phòng học, xuống tầng trệt rồi băng qua dãy hành lang để đi ra cửa sau của tòa lâu đài. Phía sau lâu đài là khuôn viên rộng rãi thoáng mát được trồng bởi hàng nghìn loại hoa khác nhau, qua khỏi khuôn viên là khu căn tin của học viện.

Căn tin khá lớn để có thể chứa cả ngàn học sinh và giáo sư dùng bữa cùng lúc, phía trên là mái che bằng kính phản chiếu để bên dưới được sáng nhưng không bị chói bởi ánh nắng mặt trời, xung quanh được chắn bởi các bức tường làm bằng gỗ sồi và còn có những lỗ thông gió để không khí trong căn tin không quá oi bức, tới mùa lạnh thì các cửa này sẽ tự động đóng lại để giữ hơi ấm tỏa ra từ lò sưởi. Bên trong căn tin có rất nhiều dãy bàn ghế, mỗi bàn có bốn chỗ ngồi, có hai khu vực được chia ra rõ rệt: khu vực của giáo sư gần sát với chỗ lấy đồ ăn còn khu vực còn lại là dành cho học viên. Bữa sáng cùng bữa khuya được phục vụ tận kí túc xá nhưng bữa trưa cùng bữa tối thì mọi người phải tự xuống căn tin. Mỗi ngày sẽ có một thực đơn khác nhau được dán trên ô kính chỗ khu vực lấy đồ ăn, thức ăn của toàn học viện được chuẩn bị bởi hàng trăm Food fairy (tiên đồ ăn). Mỗi người tự tới chọn thức ăn mình muốn có trên thực đơn, sau đó chờ một lát để lấy thức ăn rồi tự mang khay tới bất kỳ chỗ nào mình thích.

Sau khi chọn đồ ăn cho mình xong thì cả ba người ngồi xuống một chiếc bàn nằm trong góc tường. Một nơi kín đáo ít ai chú ý vì dù gì Rai Winston cũng là một giáo sư, nếu thấy đi ăn cùng học sinh thì có chút kỳ lạ.

Học viện phù thủy The Light – Chương 9


Chương 9

Bùa chú (1)

Author: Shi Ruan
Nguồn: Shi Ruan’s blog & Uyển Điệp Cốc

– “Mel, nhìn bạn như người mất hồn vậy, bạn làm sao thế?” – Katherine chạy theo đỡ Mellissa để giúp cô bạn tránh khỏi đụng vào người khác vì nãy giờ Mellissa đã va vào tận 5 người rồi.

– “Sao cơ?” – Mellissa ngơ ngác nhìn Katherine.

– “Ôi trời. Nếu mình không đỡ bạn thì bạn đã va vào hàng đống người tiếp theo rồi đấy. Kể từ lúc kết thúc lớp học Lịch sử thế giới kỳ bí thì bạn cứ như người ở trên mây ấy, đi đứng mà không chịu nhìn đường gì cả.” – Katherine cau mày trách móc.

– “Mình xin lỗi… chỉ là mình thấy hơi đau đầu thôi.” – Mellissa nhẹ mỉm cười.

– “Vậy có đau lắm không? Bạn có cần vào phòng y tế nghỉ một chút không?” – Katherine lo lắng hỏi.

– “Không cần đâu, vài phút nữa là vào tiết tiếp theo rồi, mình không muốn vắng mặt ngay buổi học đầu, sẽ để lại ấn tượng xấu cho giáo viên đấy. Đi thôi.”

– “Được rồi. Nếu khó chịu quá thì phải tới phòng y tế đó nha.”

– “Biết rồi mà.” – Mellissa đẩy Katherine về phía trước. Cô bé vừa đi vừa tự nhủ sẽ quên đi những gì vừa nghe được về phù thủy bóng tối.

Lớp học kế tiếp là lớp “Bùa chú” nằm ở tầng 3 của tòa lâu đài, đó là một căn phòng rộng lớn với những chiếc cửa sổ hình bầu dục được lát bằng thủy tinh xanh đục, ánh nắng mặt trời ở bên ngoài chiếu xuyên qua các ô cửa sổ tạo nên hiệu ứng màu sắc rất đẹp, cả căn phòng như được chiếu sáng bằng những ngọn đèn màu xanh biển, lấp lánh chẳng khác nào đại dương Rainbow ở ngoài kia. Bàn ghế trong căn phòng không được xếp dọc như ở lớp “Lịch sử thế giới kỳ bí” mà chúng được đặt theo kiểu đối diện nhau gần giống với phòng tiệc ở tầng trệt. Lần này thì bọn trẻ có thể ngồi cạnh nhau mà không phải tách đi bất kì ai. Lúc Mellissa cùng Katherine bước vào lớp thì đã thấy 3 bạn nam kia chừa chỗ sẵn cho mình, chúng ngồi ngay sát bàn giáo viên, hai chỗ được chừa ra vừa khít là hai chỗ gần bàn giáo viên nhất. Katherine nhanh chân chen vào bên trong ngồi để chừa vị trí đầu cho Mellissa, cô bé tinh nghịch nháy mắt khi thấy Mellissa đang trừng mình.

– “Mel à, ngồi gần dễ nghe bài mà, nãy giờ bạn hơi mất tập trong nên mình mới nhường cơ hội này cho bạn đó.”

– “Đợi đấy Kath. Lần sau thì chết với mình.” – Mellissa nhào tới dùng hai tay thọt lét cô bạn, khiến cho Katherine cười ngặt ngoẽo cầu xin tha thứ. Lúc này thì có một bóng đỏ dừng lại trước mặt hai cô bé.

– “Viện Nature là một lũ không có phép tắc gì cả.” – Một giọng nói chua ngoa cất lên làm cho Mellissa phải khó chịu ngẩng đầu. Thì ra là cô bạn Lana gì đó của viện Fire.

– “Thật xin lỗi, chúng tôi không có phép tắc thì liên quan gì tới bạn?” – Thomas Medke im lặng sáng giờ đột nhiên lên tiếng.

– “Này, tôi đang nói chuyện với bạn sao?” – Lana Frances cau mày nhìn Thomas.

– “Tôi không quan tâm bạn nói chuyện với ai, tôi chỉ nghe được bạn nói từ “viện Nature” thôi. Không phải là bạn bao gồm tất cả bọn này sao?” – Thomas Medke cũng không vừa đáp lại.

– “Bạn!!! Tốt nhất là đừng có xía vào, nếu không tôi sẽ cho bạn nếm mùi.” – Lana Fraces nổi giận phất áo bỏ đi, cô ta cũng không quên lườm Mellissa một cái bén nhọn.

Nhìn bóng áo màu đỏ đi sang phía đối diện mà cả 5 đứa trẻ đều không hiểu làm sao.

– “Cô ta bị điên à?” – Katherine nhướn mày hỏi.

– “Không biết. Đây là lần thứ 2 cô ta lườm mình. Rõ ràng mình có làm gì cô ta đâu.” – Mellissa lắc đầu.

– “Một kẻ thần kinh không ổn định.” – Giọng của Nicole chậm rãi vang lên khiến cả đám giật mình.

– “Nicole, làm ơn đi, bạn đừng dùng cái giọng ồm ồm khó nghe ấy nữa.” – Katherine ôm ngực quở trách thì Nicole chỉ nhún vai làm như không nghe thấy gì.

– “Dù sao cũng cảm ơn bạn nha Thomas, bình thường thấy bạn ít nói nhưng không ngờ vừa mở miệng đã bảo vệ bọn mình như vậy.” – Mellissa nhẹ nhàng cảm ơn Thomas.

– “Không có gì, mình không thích nói chuyện nhưng không thể để con bé ấy bắt nạt bạn bè của mình được.” – Thomas cười tươi khiến cho những đốt tàn nhang trên mặt càng thêm lộ rõ làm gương mặt nhỏ thó trở nên xấu đi nhưng không vì thế mà mọi người ghét bỏ cậu.

– “Gíao viên vào lớp rồi kìa.” – Whashai mở miệng nhắc nhở cả đám đang mất tập trung.

Bước vào lớp là một thanh niên mặc áo choàng màu tím thuộc về viện Thunder (sấm sét), mái tóc màu ánh kim được chải gọn gàng làm cho gương mặt anh trở nên sáng sủa, đôi mắt màu nâu đậm khẽ lướt hết một lượt bao quát lớp rồi dừng lại ở chỗ của Mellissa, khóe miệng của anh giương lên nụ cười thân thiện như chào hỏi. Từ lúc anh bước vào lớp thì Mellissa đã há hốc mồm nhìn theo, cho đến khi thấy anh nhìn mình thì Mellissa càng chắc chắn là bé không hề nhìn nhầm. Đây chẳng phải là anh họ Rai Winston, con trai lớn của cậu út Robin Winston của bé sao? Ngày hôm qua chỉ nghe ông ngoại nói anh Rai với anh Ristian đã đến trường trước nhưng có nằm mơ bé cũng không nghĩ ra anh Rai lại là giáo sư, chỉ là không biết anh Ristian làm gì thôi.

– “Chào các em, ta là giáo sư Rai Winston, thuộc viện Thunder. Ta sẽ dạy các em môn “Bùa chú”. Đòi hỏi của môn này là các em phải ghi nhớ thần chú và biết cách sử dụng chúng một cách đúng đắn. Vào giữa kỳ và cuối kỳ sẽ có bài kiểm tra việc thực hành của các em. Giờ thì chúng ta bắt đầu học nhé, cuối giờ sẽ điểm danh. Các em hãy mở trang đầu tiên của cuốn “Bùa chú tập 1”, phần đầu tiên là phép “Dịch chuyển đồ vật”.”

Trong lúc cả lớp lục tục mở sách thì Katherine tranh thủ ghé vào tai Mellissa hỏi nhỏ.

– “Mel, giáo sư ấy là gì của bạn vậy? Lúc nhìn thấy màu tóc thì mình đã nghi rồi, đến khi nghe thấy thầy ấy giới thiệu thì mới dám khẳng định thầy là họ hàng với bạn đấy.”

– “Thầy Rai là anh họ của mình. Lát nữa mình sẽ kể cho bạn nghe.”

– “Được được. Thầy ấy đẹp trai quá đi…” – Katherine mơ màng nhìn giáo sư Rai Winston, đột nhiên bị Mellissa thúc cho một cái thì mới vội vàng ngồi nghiêm chỉnh lại.

– “Phép thuật của phù thủy ở Thế giới kỳ bí chúng ta sử dụng phép bằng tay chứ không phải bằng đũa thần như trong một số bản ghi chép về phù thủy ở thế giới loài người. Chúng ta muốn sử dụng phép thuật thì phải hết sức tập trung tâm trí vào nó, cảm nhận nó, muốn nó và điều khiển nó theo ý của chúng ta. Với bất kỳ phép nào thì cũng đều như nhau, luôn nhớ là phải tập trung, hết sức tập trung. Ở phép di chuyển đồ vật này thì khi các em muốn di chuyển đồ vật nào đó, phải nhớ là nhìn vào nó, tập trung ý tưởng trong đầu là muốn nó di chuyển như thế nào rồi đọc câu chú “Movimiento” thì đồ vật sẽ di chuyển theo ý muốn của các em. Ta sẽ làm mẫu cho các em thấy.” – Rai Winston nói một cách chậm rãi rồi vung một cái, trên bàn giáo viên liền xuất hiện một chiếc hộp gỗ nhỏ.

Rai Winston tập trung nhìn vào hộp gỗ, giơ bàn tay phải lên rồi đọc:

– “Movimiento!” – Đồng thời anh cũng hất tay về phía bên trái, chiếc hộp liền bay thẳng về bên trái đập vào tường rồi rớt xuống đất.

Bọn trẻ tỏ ra rất hứng thú với phép dịch chuyển đồ vật này nên nháo nhào muốn thể hiện. Riêng Mellissa thì bé đã thực hành phép này khá nhiều lần ở nhà dưới sự chỉ dẫn của tinh linh Lynnie nên bé khá giỏi với việc di chuyển đồ vật này.

– “Các em đã thấy ta làm mẫu rồi, giờ thì từng bạn sẽ bước lên trên thực hành. Bắt đầu từ Mellissa, em lên đây.” – Rai Winston bất ngờ chỉ đích danh Mellissa nên cô bé buộc phải đi lên.

– “Em có làm được không?” – Rai Winston ân cần hỏi cô em họ bảo bối của mình.

– “Em sẽ thử.” – Mellissa tỏ ra khiêm tốn nói.

– “Tốt. Bắt đầu đi.”

Chiếc hộp gỗ đã được đặt lại ngay ngắn trên bàn giáo viên từ lúc nào, Mellissa từ từ tiến tới gần rồi dừng lại. Bé bình tĩnh tập trung nhìn vào chiếc hộp, vung tay qua trái rồi mở miệng đọc.

– “Movimiento!” – Chiếc hộp nhanh chóng được hất bay thẳng vào tường vang lên tiếng động chói tai, có vẻ như Mellissa còn mạnh tay hơn anh họ mình.

– “Rất tốt. Có điều hơi mạnh tay một chút, ta nghĩ nếu có ai đứng ở đó thì sẽ bị thương không nhẹ đâu, lần sau nhớ kiềm chế lực tay nhé. Nhưng như vậy đã là rất giỏi cho lần thử đầu tiên, em về chỗ đi.” – Rai Winston dường như không thể tin vào mắt mình vì không ngờ Mellissa có thể thực hiện tốt đến như vậy nên anh không tiếc lời khen ngợi em họ mình.

Mellissa về chỗ thì được mọi người tung hô khen ngợi, quả không hổ là thiên tài của viện Nature. Người tiếp theo bước lên là Katherine vì cô bé ngồi ngay bên cạnh Mellissa. Katherine hồi hộp bước lên một cách chậm chạp.

– “Đơn giản lắm, cố lên Kath, bạn làm được mà.” – Mellissa hết sức cổ vũ cô bạn.

– “Mình sẽ cố.” – Katherine cười yếu ớt, lỡ cái hộp mà không di chuyển thì sao đây? Trời ạ, bé thực không muốn đi lên đó tí nào.

Cuối cùng thì Katherine cũng đứng vững trước bàn, cô bé run rẩy nhắm mặt lại vung tay, miệng dè dặt hô thần chú. Đứng vài giây cũng không nghe thấy tiếng động phát ra từ chiếc hộp nên Katherine mới mở mắt ra nhìn thì thấy chiếc hộp vẫn nguyên vẹn nằm trên bàn, không hề xê dịch dù chỉ một cm. Katherine thở dài thất vọng rồi xoay người về chỗ ngồi, nhưng khi bước qua người Rai Winston thì cô bé bị anh giữ lại.

Học viện phù thủy The Light – Chương 8


Chương 8
Lịch sử thế giới kỳ bí (2)

Author: Shi Ruan
Nguồn: Shi Ruan’s blog & Uyển Điệp Cốc

– “Đến với bộ môn này thì các con không nhất thiết phải dùng sách bởi vì sách chỉ để tham khảo và sử dụng trong việc ôn tập thi. Còn những bài học cô sẽ giảng ngay tại lớp và sẽ có những ví dụ sinh động cho các con dễ hình dung. Vậy nên, cất cuốn sách dày cộm ấy đi.” – Giáo sư Vivian Sandrache mỉm cười tựa lưng vào bàn giáo viên.

Đợi lũ trẻ lục tục cất sách vào cặp, giáo sư Vivian mới vung tay lên một cái làm tất cả rèm được xếp gọn trên cửa sổ đều buông xuống hoàn toàn, căn phòng sáng sủa bỗng chốc tối hẳn nhưng sau đó, nó liền sáng lên ngay bởi ánh sáng phát ra từ phía bàn giáo viên. Một quả cầu có hai nửa trắng đen cùng một quả cầu khác màu xanh biển xuất hiện giữa không trung. Giọng nói của giáo sư Vivian cũng từ lúc đó mà đều đều vang lên.

– “Trước mặt các con là hai hành tinh song song nhau, một cái màu trắng đen được gọi là Fairy planet (hành tinh cổ tích) cũng chính là hành tinh chúng ta đang sinh sống. Nhưng thế giới mà chúng ta ở lại được gọi là Mystery world (thế giới kỳ bí). Phù thủy ánh sáng (Light wizard) chúng ta sống trên nửa màu trắng, nửa màu đen còn lại là nơi của phù thủy bóng tối (Dark wizard). Còn hành tinh màu xanh này có tên là The Earth (trái đất), đó là nơi ở của một sinh vật được gọi là con người. Họ giống chúng ta hoàn toàn nhưng có điều khác biệt duy nhất là họ không có sức mạnh. Hai hành tinh này được ngăn cách bởi một tấm màng không gian mỏng manh nhưng lại không dễ dàng vượt qua. Có điều, chúng ta có thể qua đó được nếu muốn, còn họ muốn qua đây thì lại không thể. Lên năm thứ 2 các con sẽ được phép đi thăm quan The Earth, có rất nhiều điều lý thú ở nơi đó đấy.”

Dù đa số lũ trẻ đã được đọc sách trước nhưng chúng đều rất chăm chú lắng nghe từng lời nói của giáo sư Vivian, những điều tưởng chừng như cũ nhưng lại khá mới mẻ. Ngay cả Whashai ghét lịch sử như vậy cũng bị cuốn theo giọng nói ấm áp của bà. Tiếp theo, giáo sư Vivian búng tay “tách” một cái thì hành tinh The Earth biến mất, trên bàn giáo viên chỉ còn lại hành tinh Fairy Planet đang lơ lửng giữa không trung.

– “Thế giới kỳ bí của chúng ta không chỉ có phù thủy mà còn có vô vàn những sinh vật khác cùng chung sống như: người cá, người sói, ma cà rồng, người thú (tất cả loại thú lai người), tinh linh, yêu tinh, người khổng lồ, thần lùn, thiên thần,…v…v… nhưng lí do phù thủy nắm quyền là nhờ vào những kiến thức sâu rộng về các nguyên tố tự nhiên chủ yếu ở thế giới này nên mới được chọn là người đứng đầu, đồng thời số lượng phù thủy cũng khá đông đảo nên mới có thể giữ vững được ngôi vị tới tận bây giờ.” – Gíao sư Vivian nói đến đây thì liền dừng lại vì có tiếng cười phát ra từ bên dưới lớp học. Bà khẽ nhíu mày chỉ tay vào cậu bé đang bụm miệng cười.

– “Vì sao con lại cười? Ta nghĩ không có chỗ nào đáng cười ở đây cả.” – Giọng nói nghiêm khắc khiến cậu chàng sợ hãi im lặng.

– “Không sao đâu, con nghĩ gì thì cứ nói ra.” – Thấy mình đã làm cậu bé sợ thì giáo sư Vivian liền hạ giọng xuống.

– “Con xin lỗi giáo sư… Chỉ là… Một trong những lí do mà phù thủy chúng ta được nắm quyền tới tận bây giờ là vì có số lượng đông thì con nghĩ hơi buồn cười.” – Cậu bé thuộc viện Water rụt rè gãi gãi đầu.

– “Ta chưa giảng xong mà, phần quan trọng nhất nằm ở phía sau. Con không được tùy tiện như vậy nữa nhé, ngồi xuống đi.” – Gíao sư Vivian lắc đầu cười.

– “Lý do chính xác nhất giải thích vì sao phù thủy được quyền đứng đầu là vì phù thủy đã chiến thắng trong một cuộc thi đấu sức mạnh. Cuộc thi này được diễn ra vào thời đại cổ xưa, người đại diện của mỗi tộc sẽ đứng ra thi với nhau. Hai người giành chiến thắng là hai phù thủy, một người là phù thủy ánh sáng, người còn lại là phù thủy bóng tối. Vậy nên, hai bên cùng chia nhau điều hành hai nửa của thế giới. Có điều, bên phù thủy bóng tối chưa có khi nào chịu chấp nhận với những gì họ đạt được. Họ luôn luôn tấn công ngầm chúng ta ở bất cứ thời điểm nào. Vì thế, phù thủy ánh sáng và phù thủy bóng tối luôn là kẻ thù không đội trời chung của nhau. Không phải vì chúng ta gây hấn gì với họ mà họ luôn chính là những người kiếm chuyện với chúng ta trước. Hàng trăm ngàn năm nay, chúng ta luôn ra sức bảo vệ lãnh thổ Light Wizard không cho phép họ tấn công nhưng sức mạnh của chúng ta càng lúc càng suy yếu dần. Có ai ở đây biết về vầng trăng hắc ám không?” – Gíao sư Vivian bỗng nhiên hỏi. Bà chờ đợi một lúc lâu thì mới thấy một cánh tay gầy nhỏ bé giơ lên, màu áo thuộc về viện Nature. Kiến thức này không hề được đề cập tới trong sách “Lịch sử thế giới kỳ bí” nên bà đã nghĩ chắc sẽ không có ai biết đến nó nên bà khá ngạc nhiên khi có một cậu bé giơ tay.

– “Mời con, con có thể nói cho ta và các bạn biết sơ lược về vầng trăng hắc ám được chứ…?” – Giọng nói của giáo sư Vivian khẽ run nhẹ.

Người giơ tay chính là Nicole Chopian, nghe xong câu hỏi của giáo sư thì cậu bé liền đứng dậy trả lời.

– “Dạ. Theo những gì con được biết khi tình cờ đọc được một quyển sách cổ, nó có nhắc tới vầng trăng hắc ám và lời tiên tri. Con không nhớ rõ nội dung của nó lắm nhưng đại khái nó nói về lời tiên tri được biết đến bởi người cá. Họ đã hát một bài hát nói về vầng trăng hắc ám, về sự suy yếu của phù thủy ánh sáng khi vầng trăng này xuất hiện, còn phù thủy bóng tối sẽ mạnh mẽ hơn tới mức có thể chiến thắng phù thủy ánh sáng nhưng sẽ có một vị cứu tinh bên phù thủy ánh sáng ra đời vào đêm mặt trăng bị nuốt chửng và cứu vớt được tình hình. Sau đó thì con không rõ lắm…” – Nicole tự tin trả lời một mạch nhưng sau đó liền xấu hổ vì không nhớ hết.

– “Tốt, tốt, rất tốt. Tuy chỉ là phần đầu nhưng rất khá, rất đáng khen. Con tên gì?” – Gíao sư Vivian gật đầu tán thưởng.

– “Là Nicole Chopian ạ.”

– “Ta cho con 10 điểm cộng, Nicole Chopian.” – Ánh mắt của giáo sư Vivian lóe lên tia hứng thú, dường như bà đã trông thấy một thứ quý báu, chính xác hơn là một mầm non yêu thích môn học của bà.

– “Phần còn thiếu về vầng trăng hắc ám là vị cứu tinh là một cô gái trẻ. Cách đây mười hai năm về trước, vào một đêm bóng tối gào thét, cái đêm mà mặt trăng bị nuốt chửng bởi bóng tối thì vị cứu tinh đã ra đời. Ta cùng các giáo sư khác chỉ biết chăm chú nhìn ngắm mặt trăng đen trong khi bản thân đã mất đi hầu như toàn bộ sức mạnh, điều đó quả thực rất đáng sợ. Nhưng giây phút giữa mặt trăng xuất hiện một đốm sáng nhỏ rồi lan rộng dần ra, ánh trăng vàng lại một lần nữa trở lại, sức mạnh của chúng ta cũng được khôi phục, ta biết lúc đó là lúc vị cứu tinh đã được sinh ra. Tính đến hiện tại thì ta chỉ biết cô bé ấy bằng tuổi các con nhưng lại không rõ cô bé đang ở đâu. Thông tin quá ít ỏi nhưng ta tin chắc rằng cô bé sẽ sớm được tìm thấy và bảo vệ trước khi phù thủy bóng tối phát hiện. Nhiệm vụ quan trọng nhất của các con bây giờ là cố hết sức học tập và tu luyện phép thuật. Đến một ngày vầng trăng hắc ám trở lại thì mới có thể cùng sánh vai nhau chiến đấu, các con chính là tương lai của phù thủy ánh sáng. Vì vị cứu tinh đã xuất hiện nên sức mạnh chúng ta chỉ yếu đi một chút, các con không phải lo lắng bị mất toàn bộ sức mạnh. Buổi học đầu tiên ta hơi lan man một chút, chủ yếu để các con hiểu và nắm bắt tình hình hiện tại. Hôm sau sẽ bắt đầu bài học mới. Cả lớp tan.” – Gíao sư Vivian nhiệt huyết tuôn trào nói một hơi dài rồi dừng lại. Bà nghĩ bà đã nói hết những điều cần nói, bà chỉ hy vọng rằng lũ nhóc này một ngày nào đó sẽ trưởng thành và đạt được những thành công vang dội. Chắc hẳn bà chẳng thể nào ngờ cô bé mà bà mong đợi lại ở ngay bên dưới lớp của mình.

Buổi học kết thúc nhưng chưa có đứa nào kịp hoàn hồn. Những lời nói của giáo sư đã khắc sâu vào tâm trí bọn trẻ, trong lòng từng đứa đều tự nhủ sẽ thật cố gắng học tập để có thể chiến thắng phù thủy bóng tối trong tương lai. Duy chỉ có mỗi Mellissa là trầm lặng hơn cả, cô bé không ngừng suy nghĩ về phù thủy bóng tối, suy nghĩ về nguyên do vì sao bọn họ lại tấn công và giết chết cha mẹ bé. Mellissa như chìm vào thế giới riêng, gương mặt nhợt nhạt đi khi nhớ về cảnh tượng đẫm máu vào năm lên 5 của mình. Cho đến khi bị Katherine lay tay thì mới trở về với thực tại. Cô bé đeo cặp sách lên vai rồi bước đi hòa vào đám đông đang ùa ra khỏi phòng.

Học viện phù thủy The Light – Chương 7


Chương 7

Lịch sử thế giới kỳ bí (1)

Author: Shi Ruan
Nguồn: Shi Ruan’s blog & Uyển Điệp Cốc

Viện Nature tuy rất ít người nhưng không vì thế mà không gian hoạt động của họ lại nhỏ. Phòng sinh hoạt chung của viện khá rộng rãi, đủ chỗ chứa cho cả trăm người với nhiều hoạt động cùng lúc. Giữa phòng sinh hoạt chung là một cái lò sưởi lớn bằng đá xanh biển, nó nổi bật hơn khi ở trong một căn phòng được bao phủ toàn bộ bằng loại đá trong suốt như thế này. Một bộ sô pha đủ rộng cho hơn 20 người ngồi cùng lúc, một cái bàn chơi đánh bóng Wing (trái bóng màu vàng nhạt có cánh sẽ được đánh qua đánh lại qua một chiếc lưới mỏng; đây là trò chơi phổ biến của phù thủy), nhiều góc nhỏ ngồi bệt trên sàn với mỗi bàn gỗ là 4 tấm đệm và dĩ nhiên là không thể thiếu các kệ sách lớn cao đụng tới trần nhà. Sau khi bị cười nhạo vì sợ hãi do sử dụng cọc di chuyển thì cuối cùng, Mellissa và Katherine cũng đã dần quen với tất cả mọi thứ mới lạ ở nơi đây. Lúc này, hai cô gái nhỏ đang cùng nhau trang trí lại căn phòng ngủ mới được phân cho.

– “Mel, bạn thấy chúng ta có nên thêm các chậu hoa vào phòng không?” – Katherine ngắm nghía một lượt rồi hỏi.

– “Cũng được, nếu bạn thích thì mình không có ý kiến gì.” – Mellissa bâng quơ trả lời, trên tay bé lúc này là Lynnie ở dạng quyển sách.

– “Được. Vậy mình bắt đầu đây.” – Katherine nheo mắt cười, cô bé lấy vài chậu đất trống vừa xin được lúc nãy đặt lên bệ cửa sổ.

Mellissa ngẩng đầu lên nhìn thì thấy Katherine đang xoa xoa hai bàn tay lại với nhau. Một lát sau, ánh sáng màu xanh lá cây nhạt dần tỏa ra từ tay cô bé, lúc này Katherine mới xoay một vòng và đồng thời cũng hất đám bụi xanh trong tay vào các chậu đất trống. Không lâu sau thì từ mỗi chậu đất nhú lên một mầm xanh nhỏ nhưng chúng không hề dừng lại mà rất nhanh chóng cao lớn rồi nở ra thành những khóm hoa li ti trắng xinh xắn.

– “Woa, bạn giỏi thật đấy Katherine, chúng thật đáng yêu.” – Mellissa trầm trồ khen ngợi, bé tạo ra được mầm non là đã thấy giỏi lắm rồi, đằng này thì Katherine có thể khiến cho chúng lớn luôn, hay thật.

– “Thường thôi, hỳ hỳ. Mẹ đã dạy cho mình đấy, vì bà có thuộc tính Tree mà. Nhưng chắc bà sẽ rất tự hào khi biết mình có thiên phú về Nature chứ không chỉ riêng gì Tree.” – Katherine vui vẻ nói mà không hề để ý gương mặt của Mellissa ảm đạm dần.

– “Ừm, có mẹ thật tốt…” – Mellissa gượng cười.

– “Mel, bạn nói vậy là sao?” – Katherine khó hiểu hỏi.

– “Không có gì, ngủ sớm đi, mai còn có giờ học đó.” – Nói xong Mellissa liền xoay mặt vô trong nhắm chặt mắt lại, trong tim không tự chủ được mà nhói lên một chút.

Thấy Mellissa không muốn nói nên Katherine cũng không đề cập tới nữa. Cô bé nhẹ vỗ tay hai cái cho bột lân tinh trên trần nhà ẩn đi rồi cũng leo lên giường ngủ. Bóng tối tràn ngập khắp căn phòng nhỏ, chỉ còn những đốm sáng lâu lâu chợt lóe lên của những sinh vật biển bên ngoài khung cửa sổ. Kí túc xá của học viện tọa lạc ngay bên dưới tòa lâu đài và được xây dựng bằng loại đá trong suốt rắn chắc nên những khung cảnh bên dưới đại dương mênh mông đều hiện lên rõ mồn một qua khung cửa sổ. Các vị giáo sư của học viện đã cùng nhau lập nên một kết giới vững bền để bảo vệ toàn bộ học viện kể cả trên đảo hay dưới mặt biển, thế nên học viện luôn luôn được an toàn tuyệt đối trước những thế lực muốn xâm nhập bất hợp pháp.

Sáng hôm sau, Mellissa bị đánh thức bởi tiếng kêu phát ra từ chiếc đồng hồ hình con cú để đầu giường, đúng 6h sáng là nó bắt đầu vang lên tiếng kêu réo ầm ỹ. Cô bé giơ tay tắt chuông rồi ngồi bật dậy chuẩn bị tất cả mọi vật dụng cần thiết trước khi vào lớp. Bé mặc vào bộ đồng phục với áo sơ mi trắng tay phồng, trên cổ được thắt bởi một chiếc nơ đen nhỏ, bên dưới là váy xếp ly màu đen dài ngang đầu gối và cuối cùng là chiếc áo choàng màu bạc khoác bên ngoài đại diện cho viện Nature cùng với thẻ tên được gắn bằng một cái ghim áo hình tròn trên ngực trái. Tất cả đồ đều được đưa tới ngay sau khi Mellissa về phòng ngủ vào ngày hôm qua. Hôm nay là ngày đầu tiên đi học nên cô bé khá hồi hộp và rất mong chờ về những điều thú vị sắp tới. Mellissa chuẩn bị xong mới thấy Katherine còn đang vùi đầu trong chăn nên vội vàng gọi cô bạn dậy, chờ cho cô bạn hốt hoảng thay đồ xong xuôi rồi cả hai đứa mới cùng xuống lầu, dùng bữa sáng nhẹ với bánh mì sandwich cùng sữa tươi. Bữa sáng đã được đặt ngay ngắn trên chiếc bàn dài trong phòng sinh hoạt chung từ lúc nào, Mellissa nhận ra tất cả mọi người đều đã ăn xong, chỉ còn bé với cô bạn Katherine mê ngủ là chưa ăn.

– “Ngủ cho cố vào, bạn thấy mọi người đã ăn xong hết rồi không?” – Mellissa nhẹ giọng quở trách.

– “Mình xin lỗi mà…” – Katherine lay lay tay Mellissa năn nỉ.

– “Được rồi, ăn mau còn đi học.”

Chờ cho hai cô bạn ăn xong thì ba người con trai năm nhất còn lại mới cùng hai cô bé khởi hành. Mỗi người chia ra đứng vào cọc dịch chuyển. Vì lần này không bị bất ngờ nữa nên Mellissa không còn sợ khi dùng cọc dịch chuyển. Cô bé nhanh chóng được đưa lên sảnh phía trên, nơi ban đầu chứa hàng ngàn cọc dịch chuyển khác. 5 đứa trẻ cùng nhau tới lớp học đầu tiên trong ngày đầu đi học của kỳ thứ nhất, lớp “Lịch sử thế giới kỳ bí”.

– “Lịch sử, lịch sử, lịch sử… Mình đã phải đọc một cuốn lịch sử dày thật dày trong phòng sách ở nhà rồi, thế mà lên đây vẫn phải học. Chán thế không biết!” – Washai Tomora phàn nàn.

– “Cậu bớt ca thán đi Washai, học lịch sử rất tốt, chúng ta có thể biết được khá nhiều thông tin bổ ích từ thời xa xưa đấy. Tớ tin chắc đây sẽ là một môn học thú vị.” – Nicole Chopien nhẹ đẩy gọng kính trên sóng mũi rồi nói.

– “Không thèm nói chuyện với cậu.” – Washai chặn hai lỗ tai của mình lại rồi quay đi chỗ khác. Hành động này khiến Nicole khó chịu cau mày lại nhưng cậu bé cũng không nói thêm gì nữa.

Nhóm bạn 5 người tiến vào một căn phòng có cánh cửa gỗ lớn màu mạch nha, bên trên có ghi hàng chữ “History room”. Căn phòng khá nhỏ với hai dãy bàn ghế xếp dọc được đặt sát bên hai mé tường, mỗi bàn chỉ chứa được đúng 4 học sinh nên một người trong số 5 người phải tới bàn khác ngồi. Phân chia một hồi thì người đi là Washai, cậu chàng khá bất bình vì điều này nhưng cũng chỉ đành im lặng hậm hực mà xuống bàn bên dưới ngồi, dù gì thì 5 người vẫn được ở chung một chỗ. Cùng học với họ là người của viện Water với áo choàng màu xanh lam đậm. Số lượng học sinh viện Water khá đông, chiếm hầu hết lớp và dường như màu bạc khá nổi bật và yếu thế giữa một rừng xanh lam ấy. Nhưng may mắn là đa số người của viện Water đều là con gái, những cô bé này đều có vẻ rất hiền lành và dịu dàng, họ cũng không nói chuyện mà ngồi ngay ngắn chờ giáo sư. Vậy nên cả lớp im phăng phắc không một tiếng động, làm cho cái người nói nhiều như Katherine cũng phải ngồi yên không dám cục cựa. Cảm giác gượng gạo giữa hai bên dừng lại khi vị giáo sư bước vào lớp.

Trước mặt bọn trẻ là một nữ giáo sư trung niên, bà vận áo choàng màu nâu tượng trưng cho viện Earth. Khuôn mặt phúc hậu khiến cho lũ học trò nhỏ phía dưới an tâm phần nào.

– “Ta là giáo sư Vivian Sandrache, ta thuộc viện Earth nhưng sẽ dạy các con bộ môn Lịch sử thế kỳ bí này. Môn học cũng rất đơn giản, không có gì khó khăn cả. Chủ yếu là các con phải chú ý lắng nghe ta giảng bài thì mới hiểu được những cái hay của lịch sử và ghi nhớ được chúng một cách dễ dàng. Bởi vì… đôi khi ta sẽ cho các con làm những bài kiểm tra nhỏ để lấy điểm. Cố gắng nhé.”

Nghe xong lời của giáo sư Vivian Sandrache thì Washai rất muốn đập đầu vào bàn. Cậu đã ghét môn này lắm rồi mà giờ vẫn phải học bài để làm kiểm tra, ngày đầu tiên chưa gì đã thấy âm u ảm đạm.

– “Lớp này chỉ có viện Water và viện Nature thôi nhỉ? Bây giờ ta điểm danh rồi bắt đầu vào học.” – Bà ngước lên nhìn bao quát lớp một lượt rồi mới giở tấm da trên tay ra bắt đầu đọc tên điểm danh.

– “Lumi Pirdgreta.”

– “Dạ có.”

– “Kiloew Jaenmud.”

– “Dạ có.”

– “….”

– “….”

Việc điểm danh kết thúc cũng là lúc môn học bắt đầu.