Vương phi của ta, chờ đợi nàng hảo khổ a!!! [Phiên ngoại 1]


Phiên ngoại 1

Cuộc sống ngọt ngào

Tác giả: Điệp Điệp

Nguồn: Thanh Điệp Lâu

Phần I

12 năm sau…

– “Nương…” – Giọng nói trong trẻo thập phần đáng yêu của Hoắc Mạc Thiện vang lên đánh tan khung cảnh yên tĩnh của Mạc Liên.

– “Ân… Cục cưng… Con kêu nương à…” – Mạc Liên mỉm cười dịu dàng ôm hài tử 5 tuổi vào lòng.

– “Nương thực thơm nha… Thiện nhi rất thích nương…” – Hoắc Mạc Thiện cười tươi dụi dụi đầu vào ngực Mạc Liên làm nàng nhột nhạt. Tiểu quỷ này không phải có máu sắc lang đó chứ… >”<

– “Cục cưng. Sao không đi tìm các tỷ tỷ mà lại tới đây tìm nương?” – Mạc Liên nhếch khóe môi giễu cợt. Thằng nhóc này bám các tỷ tỷ còn hơn bám nàng. Làm nàng tủi thân lắm a~… Nhiều khi nàng tự hỏi mình có phải nương của chúng không vì chẳng đứa nào giống nàng hết… T.T…

– “Nương…” – Hoắc Mạc Thiện cúi đầu mếu máo rồi kể lại cho Mạc Liên nghe…

1 canh giờ trước…

– “Đại tỷ… Các tỷ đang chơi gì vậy? Cho đệ chơi với…?” – Hoắc Mạc Thiện mè nheo lắc lắc tay áo Hoắc Mạc Cầm.

– “Thiện nhi ngoan… Rách áo tỷ bây giờ…” – Trưởng quận chúa Hoắc Mạc Cầm 11 tuổi cười cười nhẹ gỡ tay Mạc Thiện… Sao lúc nào nó cũng bám nàng…

– “Ân.” – Mạc Thiện ngoan ngoãn nghe lời tỷ tỷ.

– “Đại tỷ… Hay giờ mình chơi trốn tìm đi.” – Nhị quận chúa Hoắc Mạc Kỳ 10 tuổi lên tiếng, tay kéo Mạc Thiện tới ngồi bên cạnh mình.

– “Được đó. Được đó. Muội đồng ý.” – Tam quận chúa Hoắc Mạc Thi 9 tuổi cùng tứ quận chúa Hoắc Mạc Họa 8 tuổi hưởng ứng.

– “Đệ chơi nữa…” – Mạc Thiện không đành lòng bị các tỷ tỷ bỏ quên cũng lên tiếng.

– “Tất nhiên là được…” – Cả 4 tiểu quận chúa xinh đẹp như tiên nữ liếc mắt nhìn nhau rồi cười đầy ẩn ý. Mạc Thiện ngây thơ không nhìn thấy trong khóe mắt mấy vị tỷ tỷ mình có một tia giảo hoạt.

– “Nhưng… Thiện nhi… Đệ muốn chơi thì đệ phải chấp nhận làm người đi tìm… Chịu không…?” – Mạc Cầm đưa tay nhéo nhéo khuôn mặt trắng nộn mũm mỉm đáng yêu của đệ đệ.

– “Đệ… ân…” – Mạc Thiện không muốn đi tìm a~… Mỗi lần chơi trò này là các tỷ trốn mất tiu làm hắn tìm khắp cả vương phủ cũng không ra…

– “Được. Bắt đầu.” – Mạc Cầm nháy mắt với các muội muội của mình rồi dẫn đầu đi tìm chỗ trốn. Mạc Thiện cắn cắn môi lấy tay bịt mắt. Lần này hắn phải chơi gian thôi. Mạc Thiện hé hé bàn tay nhỏ xinh của mình ra rồi nhìn theo hướng các tỷ tỷ chạy đi. Hướng đó không phải tiến tới Mạc Liên Các của nương sao? Thì ra là trốn ở chỗ nương… Mạc Thiện cười hắc hắc rồi nhanh chóng chạy theo nhưng hắn có ngàn lần cũng không ngờ rằng mấy vị tỷ tỷ ranh ma của mình lại chạy theo hướng khác>”< (bị lừa rồi^^)

Lúc bóng dáng nhỏ bé của Mạc Thiện vừa mới vụt qua thì 4 cái đầu nhỏ bé khác ló dạng.

– “Ài… Sao đệ ấy lại ngốc thế nhỉ?” – Mạc Họa mân mê bím tóc của mình thắc mắc.

– “Sao tỷ biết được… Chắc đệ ấy giống…” – Mạc Kỳ nhếch mép nháy mắt với các tỷ muội.

– “Phụ thân… Oa hahaha…” – Cả 4 đồng thanh rồi ôm bụng cười nắc nẻ mà không biết có một người đi ngang qua nghe được khuôn mặt đã đen đi vài phần. Nhưng vẫn chưa dừng lại ở đó…

– “Phụ thân thật ngốc. Toàn bị nương khi dễ.” – Mạc Kỳ cười cười.

– “Không. Muội sai rồi. Là vì phụ thân yêu nương nên mới chịu cho nương khi dễ.” – Mạc Cầm phản bác.

– “Đúng thế. Các tỷ biết không? Muội tình cờ nghe được các nha hoàn trong phủ bàn tán về mối tình của phụ thân với nương đó nha… Lâm ly bi đát, cảm động đến rơi lệ…” – Mạc Họa quơ tay múa chân làm 3 tỷ tỷ phì cười.

– “Bữa nào mình đi hỏi nương đi…” – Mạc Thi nãy giờ im lặng bỗng lên tiếng. Trong 4 tỷ muội, nàng là người trầm ổn nhất mặc dù chỉ mới 9 tuổi.

– “Được.” – 3 người còn lại đồng ý.

– “Chúng ta đi tìm cậu Mạc Quân đi! Tỷ muốn nựng Nhân nhi…” (Nhân nhi là con trai của Mạc Quân và Y Nhi^^)

– “Đi đi… Muội cũng muốn…” – 4 tiểu quận chúa đáng yêu nhưng không phần gian manh cùng nắm tay nhau bước đi, 4 nàng đã quên mất đệ đệ đáng thương vẫn đang đi tìm mình. Bóng dáng nhỏ bé xinh đẹp của các nàng như thêm lấp lánh trong nắng chiều hồng nhạt hứa hẹn những câu chuyện hấp dẫn về cuộc sống sau này của mỗi người…

******************************

– “Thiện nhi tìm các tỷ tỷ cả buổi mà không thấy… ô ô…” – Mạc Thiện mếu máo lại dụi đầu vào ngực Mạc Liên (haha)

– “Ngoan… Thiện nhi là nam tử hán đại trượng phu không được khóc nhè…” – Mạc Liên sủng nịch xoa xoa đầu hài tử bé nhất của mình.

– “Ân… Thiện nhi không có khóc đâu…” – Mạc Thiện cười lên trông đáng yêu vô cùng. Gương mặt bầu bĩnh phún phính trắng nõn búng ra sữa làm nàng rất muốn cắn một ngụm. Mạc Liên không kiềm lòng được ôm lấy má Mạc Thiên hôn chụt chụt làm hắn cười ha ha thích thú. Hắn thích được nương hôn má lắm.

Hai mẹ con vui vẻ quấn quýt lấy nhau mà không hề phát hiện ra hơi lạnh đang dần đông tụ xung quanh mình… Một đạo ảnh chớp nhoáng chen vào giữa hai mẹ con Mạc Liên. Người vừa tới nhấc Mạc Thiện lên bỏ sang một bên còn mình thì đưa má ra trước mặt Mạc Liên chỉ chỉ… Hàng động con nít của tướng công làm nàng cười nghiêng ngả… Thật đáng yêu quá a~… Mạc Liên thôi cười to khi thấy Hoắc Thiên phụng phịu, trề môi ra làm nũng với nàng. Hắn không để ý đến hình tượng của mình mà làm nũng trước mặt nhi tử. Mạc Liên cười hiền hôn lên má    hắn cái chụt làm hắn sung sướng ôm chặt lấy nàng cười không ngừng.

– “Ta yêu nàng lắm lắm…”

– “Thiên… Thiện nhi đang ở đây mà…” – Mạc Liên dở khóc dở cười đẩy đẩy người Hoắc Thiên ra làm hắn oán hận nhìn nhi tử đang đưa mắt khiêu khích mình. Hừ…

Mạc Thiện vui vẻ đến ngồi trong lòng nương, úp nghiêng mặt vào ngực nàng nhưng mắt không quên khiêu khích phụ thân. Ai biểu giành nương với hắn, đáng đời phụ thân lắm a~…

– “Liên nhi…” – Hoắc Thiên buồn rười rượi liếc nhìn nàng. Cha con nhà này thật là…

7 thoughts on “Vương phi của ta, chờ đợi nàng hảo khổ a!!! [Phiên ngoại 1]

Mọi người muốn nói gì nào? ^_^ ♥

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s