VPCT,CĐNHKA!!! [Chương 7]


Chương 7

Nghe xong thánh chỉ từ miệng Trần công công kèm theo cái thở dài đồng cảm của ông làm tâm trạng Hoắc Thiên đen đi vài phần. Tiễn Trần công công ra khỏi phủ, Trần công công chỉ để lại một câu:

– “Vương gia a~! Ngài hãy bảo trọng!”

Hoắc Thiên day day huyệt thái dương, sao cái gì hoàng huynh cũng biết nhanh vậy nhỉ… Haiz… Mạc Liên đã nghe hết thánh chỉ, tâm trạng hoang mang hỏi Hoắc Thiên:

– “Ông anh của anh muốn gặp tôi làm gì…? Không đi có được không…” – Nàng cắn cắn môi. Sao tự dưng hoàng thượng lại muốn gặp nàng ?..

– “Xin lỗi nàng… Chúng ta phải vào cung một chuyến thôi…” – Hoắc Thiên thở dài thườn thượt.

Mạc Liên được ngồi chung xe với Hoắc Thiên, một mạch thẳng tiến vào hoàng cung. Lần đầu tiên trong đời nàng được chứng kiến hoàng cung trong truyền thuyết. Những bức tường thành cao to, trãi dài xa tít tắp. Cung điện rộng lớn, xa hoa, cung nữ, thái giám nhiều vô kể… Hoắc Thiên hứng thú nhìn nàng cứ hết há hốc mồm khen ngợi lại xuýt xoa cung điện quá đẹp. Dường như trên khuôn mặt nàng chẳng bao giờ che giấu cảm xúc thật trong lòng.

– “Thiên vương gia giá lâm!!!” – Giọng nói dõng dạt nhưng không kém phần nhão nhẹt của thái giám vang lên khiến tóc gáy Mạc Liên dựng đứng.

Hoắc Thiên dắt tay Mạc Liên vào ngự thư phòng của Hoắc Thần, không đa lễ mà hỏi thẳng.

– “Hoàng huynh! Huynh gọi đệ vào cung làm gì?”

– “Để xem mắt hoàng đệ muội tương lại a~…” – Hoắc Thần vẫn chăm chú xem tấu chương, không hề ngước mặt lên cũng không trách hành động vô pháp vô thiên của hoàng đệ mình.

– “Huynh…” – Hoắc Thiên phẩy tay áo ngồi xuống ghế, sẵn tiện kéo luôn Mạc Liên ngồi trên đùi mình. Mạc Liên hoảng hồn nói nhỏ:

– “Anh đang làm cái trò gì vậy? Dù anh là em trai hoàng đế nhưng không thể như thế! Bỏ tôi xuống…”

– “Nàng tốt nhất là ngồi yên nếu không ta không ngại vỗ mông nàng đâu!” – Hoàng huynh rất nguy hiểm. Dù bây giờ đã có hoàng tẩu quản nghiêm nhưng hắn còn nhớ rõ mỗi khi thấy Mạc Liên là hoàng huynh cứ ve vãn bên nàng. Không thể nào buông nàng xuống đất được.

– “…” – Lời đe dọa đã có hiệu lực ngay lập tức.

Lúc này Hoắc Thần mới ngước đầu lên nhìn… Tiếng thét kèm hành động tiếp theo của Hoắc Thần làm Trần công công, Hoắc Thiên và Mạc Liên sững sốt.

– “AAAAAAAAAA…….. mmmaaaaaaaaaa a~….” – 3 sọc hắc tuyến chảy trên trán của 3 người còn lại trong thư phòng vì hoàng đế anh minh của họ đang đu người trên cột nhà…

Lúc này một giọng nữ oanh vàng phá vỡ không khí không thể mà hài hơn được nữa… Hoàng hậu Lâm Uyển Nhu với cái thai nhi vừa tròn 5 tháng tiến vào, nàng nhìn cảnh tượng trước mắt đến phì cười. Nàng vì nghe nói Thiên vương gia đã lâu năm không gặp vừa mới tiến cung nên đi xem náo nhiệt. Nàng đã dặn cẩm y vệ không được hô lên khi nàng vào, vì thế nên nàng mới có dịp thưởng thức cảnh khôi hài này.

– “Thần a~… Chàng làm gì mà đu cột như khỉ vậy?” – Nụ cười hiền hậu của Uyển Nhu làm Hoắc Thần bình tâm leo xuống đất, trốn ra sau lưng thê tử chỉ chỉ vào Mạc Liên.

Uyển Nhu buồn cười quay lại nhìn Hoắc Thiên và Mạc Liên, gật đầu cười chào họ.

– “Thiên, lâu rồi không gặp, đệ vẫn soái như thường nhỉ? Rãnh rỗi thì vào cung chơi với tiểu Thuần nha, nó luôn nhắc đệ mãi… A… Tiểu Liên, lâu rồi không gặp” – Uyển Nhu cười tít mắt. Hôm nay sao đông vui thế nhỉ. Đã 5 năm rồi chẳng thấy mặt mũi hai đứa này đâu… Hình như là từ lúc tiểu Liên mất thì phải… Tiểu Liên mất sao…

– “Tiểu Liên…” – Uyển Nhu ngất xỉu trên tay phu quân của mình.

Mạc Liên lần này là cáu lắm rồi. Sao ai nhìn thấy nàng cũng ngất xỉu hết vậy? Nàng quay đầu nhéo vào đùi Hoắc Thiên.

– “Ái za…” – Hoắc Thiên nhìn nàng ai oán.

Hoắc Thần không nói lời nào liền đặt thê tử trên ghế quý phi, tay chống cằm ngồi chờ đến lúc nàng tỉnh lại, không nhìn nhưng trong lời nói hiện rõ sự ai oán.

– “Xú tiểu tử… Ta chỉ muốn xem mặt đệ muội tương lai mà đệ lại nhẫn tâm sai người giả ma quỷ dọa ta với hoàng tẩu của đệ… Ta không biết đâu đấy… Tại đệ hết… Mỗi lần Uyển Nhu ngất là vô phương kêu dậy…” -Vừa nói Hoắc Thần vừa đưa tay vuốt ve khuôn mặt của thê tử… Nàng đã mắc phải bệnh này từ nhỏ… Hic… Chỉ còn nước chờ nàng tự tỉnh… Haiz…

– “Ai giả ma giả quỷ chọc huynh làm gì? Liên nhi đã quay về rồi!” – Hoắc Thiên nhìn nàng âu yếm.

Hoắc Thần nhíu mày, hình như hắn đã nghe đệ đệ đề cập qua vấn đề này từ rất lâu rồi nhưng hắn không tin… Tiểu Liên đã quay lại thật sao?… Hoắc Thần đứng lên tiến về phía Mạc Liên, nhìn chằm chằm vào khuôn mặt nàng. Không có biểu hiện run sợ, chỉ ngây ngốc nhìn hắn. Đúng là tiểu Liên rồi.

– “Oa… Tiểu Liên… Ta nhớ muội quá!” -Hoắc Thần vươn tay định ôm Mạc Liên nhưng đã bị ai đó một chưởng đẩy đi xa… Trên trán Hoắc Thiên nổi đầy gân xanh. Biết ngay là sẽ giở trò mà… Mac Liên hết hồn vùi mặt vào lòng hắn. Tên vương gia này đã không được bình thường, ngay cả anh trai của hắn còn muốn bệnh hoạn hơn… Thật kinh dị… Sao ai ở đây cũng nhầm nàng với người tên Liên đó thế nhỉ?…

– “Hức… Đệ đệ xấu xa… Lâu rồi ta mới gặp tiểu Liên mà! Đệ ôm đủ rồi cho ta ôm nữa!” – Hoắc Thần nhõng nhẽo. Lại 3 sọc hắc tuyến chảy trên trán 3 người còn tỉnh trong phòng.

– “Huynh còn dám nói… Sao huynh không lo cho hoàng tẩu đang còn ngất kia kìa… Grừ…” – Hoắc Thiên gầm gừ ôm chặt Mạc Liên hơn.

– “Huynh cũng muốn lắm a~… Nhưng… Hoàng tẩu của đệ mà ngất thì chỉ tự tỉnh thôi… Ngự y bó tay…” – Hoắc Thần ảo não… Nhớ có lần hắn “trót dại” nhát ma nàng, nàng liền 3 ngày ngất xỉu làm hắn như ngồi trên đống lửa… Lần này là đến khi nào nào a~…

Mạc Liên thấy vậy theo phản xạ tự nhiên leo xuống khỏi người Hoắc Thiên, đi đến thẳng chỗ của hoàng hậu. Chẳng biết vì sao nàng lại có hành động này. Mạc Liên đưa tay bóp mũi Uyển Nhu. Hoắc Thần hoảng hồn.

– “Tiểu Liên a~… Muội định làm gì? Đừng có mưu sát Uyển Nhu a~!!” – Hoắc Thần lật đật định hất tay Mạc Liên ra thì nghe thấy tiếng ho của thê tử.

– “Khụ khụ…” – Uyển Nhu bị ngộp thở liền tỉnh dậy.

– “Có hiểu lực rồi!” – Mạc Liên cười vui vẻ nháy mắt với Hoắc Thần.

– “Oa… Tiểu Liên! Muội thực giỏi a~! Sao ta không nghĩ ra cách này sớm nhỉ? Cho ta hôn miếng…” – Hoắc Thần chu mỏ ra thì bị ăn một cái tát từ hai người.

-” Chát!” – Uyển Nhu vung thẳng tay.

– “Bốp!” – Hoắc Thiên bồi thêm một cái.

– “Hức… Sao lại tát ta?” – Mặt Hoắc Thần cực kì ủy khuất.

– “Chàng dám hồng hạnh vượt tường trước mặt thiếp sao? Tối nay ngủ dưới đất nhá!” – Uyển Nhu bẻ tay rôm rốp. Hoắc Thần biết điều vuốt vuốt lưng thê tử, cười cười nịnh nọt.

– “Có đâu a~… Ta chỉ đang đa tạ tiểu Liên… Ái ái… Ta không dám nữa mà…” – Hoắc Thần khóc ròng. Thật ra ai là vua, ai là phu quân đây… Khổ thân hắn…

Uyển Nhu đang tính ngất lần hai khi nhìn thấy Mạc Liên thì Hoắc Thiên đã lên tiếng.

– “Hoàng tẩu! Liên nhi chưa chết…”

– “Tiểu Liên chưa chết? Đệ không gạt ta đó chứ…?”- Uyển Nhu run run. 5 năm trước nàng đã khóc hết nước mắt khi nghe tin tỷ muội thân yêu nhất qua đời… Bây giờ nàng như không thể tin vào mắt mình được nữa… Tiểu Liên…

– “Ân… Đệ không gạt tẩu!” – Hoắc Thiên gật đầu khẳng định.

Nhận được cái gật đầu khẳng định của Hoắc Thiên, Uyển Nhu an tâm bước từng bước đến trước mặt Mạc Liên. Tay run run sờ khuôn mặt Mạc Liên… Chọt chọt, nhéo nhéo vẫn không biến mất. Mạc Liên bị xoay mòng mòng chưa kịp bình tâm thì đã rơi vào vòng tay của Uyển Nhu. Cảm giác thân thuộc lại lần nữa xuất hiện… Tâm trạng Mạc Liên rối bời…

– “Oahuhu… Xú nha đầu… Thì ra muội vẫn chưa chết mà lại giấu ta… Mất tích lẫn 5 năm nay… Huhu… Ta đã khóc hết nước mắt vì muội, muội có biết không… Tiểu Liên xấu xa, nhẫn tâm… Huhuhu…” – Tiếng nấc nghẹn ngào vang vọng ra tới bên ngoài cung Ánh Dương… Mạc Liên đau lòng rơi lệ. Trong phút chốc nàng dường như quay về quá khứ của 6 năm về trước…

 

11 thoughts on “VPCT,CĐNHKA!!! [Chương 7]

Mọi người muốn nói gì nào? ^_^ ♥

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s