Vương phi của ta, chờ đợi nàng hảo khổ a!!! – Chương 1


Chương 1

Tác giả: Điệp Điệp

Nguồn: Uyển Điệp Cốc

Trong biệt thự cẩn mật của Liễu gia…
– “Mạc Quân!!!… Đệ về đây ngay cho tỷ!!!” – Mạc Liên cố gắng kiềm nén cơn tức giận gằn từng chữ vào điện thoại. Cái thằng nhóc này lại đem đồ của nàng đi tặng bạn gái rồi. Tức thật. Cái váy thời thượng nàng mới mua chưa kịp mặc mà đã không cánh mà bay… Chỉ có nó chứ không phải ai khác… Mấy lần rồi… Hừ… Về đây thì tỷ tỷ sẽ hảo hảo yêu thương nhóc!!!
-”Tỷ tỷ a… Hì hì… Đệ đang dự tiệc sinh nhật của tiểu Nhan… Đệ không về ngay được… Tỷ tỷ yêu dấu xinh đẹp, đáng yêu nhất trần đời của đệ… Tỷ tỷ tốt bụng luôn yêu thương đệ mà… Đệ biết tỷ đang giận… Đệ trẻ người non dạ trót…” – Mạc Quân luyên thuyên một hồi chưa nói xong đã bị tỷ tỷ ngắt lời…
-”Ngừng! Nhà ngươi đừng khua môi múa mép nữa! Mấy lời này tỷ tỷ nghe thuộc nằm lòng rồi! Haizzz… Ai bảo đệ là đệ đệ duy nhât của ta cơ chứ… Lần này nữa thôi đấy!…” – Mạc Liên day day huyệt thái dương, đến đau đầu với thằng nhóc này mất thôi… Tiểu Nhan sao… Tên này chưa từng nghe…
-”Oa! Tỷ yêu của đệ! Đệ biết tỷ tỷ thương đệ nhất mà! Tỷ sẽ không nỡ lòng nào đánh mắng đệ đâu! Tỷ…”
-”Đủ! Không cần nịnh!” – Mạc Liên lắc đầu nhưng trên môi đã nở nụ cười.
-”Được rồi… Khi nào đệ về?” – Nàng chịu thua nó rồi, biết nàng dễ mềm lòng nên mè nheo hoài… Haizzz… Cũng không thèm giận nó nữa…
-”Đệ đứng sau lưng tỷ nãy giờ a~… Ắc… Tút tút tút…” – Mạc Quân biết mình lỡ lời vội vàng cúp máy rồi phóng ngay ra ngoài trước khi bị túm lại. Lần này thì xong rồi, xong thật rồi… Tỷ tỷ sẽ cho hắn no đòn… Hic…
Tay run run áp điện thoại vào tai… Mạc Liên bần thần vài giây nhưng vừa tỉnh ngộ đã gọi điện ngay cho vệ sĩ gác cổng.
-”Chặn tam thiếu gia lại ngay cho tôi! Mang nó vào đây ngay lập tức!” – Mạc Liên nghiến răng ra lệnh.
-”Dạ dạ…nhị tiểu thư…” – Vệ sĩ toát mồ hôi vôi vàng thực thi nhiệm vụ.
1 phút sau… Mạc Quân dãy dụa, nước mắt lưng tròng nhìn tả hữu vệ sĩ cao to của tỷ tỷ mình. Cả người hắn bị nhất bổng lên, lôi đi thoăn thoắt hướng về đại sảnh Liễu gia… Không… Không được… Tỷ tỷ mà tóm được hắn thì hắn chỉ có chết chắc… Oa oa… Hắn còn yêu đời lắm a~… Cố gắng thoát ly khỏi tay vệ sĩ nhưng hắn bị nắm quá chặt… Hết đường thoát…
-”Bịch” – Mạc Quân bị thả cái bạch trên nền đất… Hắn lồm cồm bò ra đằng sau nhưng không kịp… Hai tay đã bị giữ lại…
-”Ai za… Đệ đệ yêu quý của tỷ… Đệ đang tính đi đâu vậy?” – Mạc Liên mỉm cười nhẹ nhàng, chớp mắt nhìn tiểu đệ của mình.
Khuôn mặt xinh đẹp thiện lương của tỷ tỷ không làm hắn thêm an tâm mà chỉ có toát mồ hôi lạnh, mỗi lúc một nhiều… Tỷ tỷ hắn bình thường rất đáng yêu nhưng khi tức giận lại chẳng khác nào ma nữ. Khi tỷ tỷ cười hiền như vậy thì là lúc trên thế gian mất đi một sinh mạng…, sinh mạng lần này là hắn a~… huhu… Ngày thường là kiến, gián… nhưng lần này là hắn!!…
-”Oa oa oa… Tỷ ơi… Đệ biết lỗi rồi mà…” – Mạc Quân mếu máo cầu xin tỷ tỷ.
-”Lỗi gì a~…?” – Mạc Liên vừa xoay xoay ly trà trong tay vừa mỉm cười hỏi.
-”Ách… Đệ đã lỡ tay lấy đi chiếc váy tỷ mới mua cùng một vài món trang sức khác mà chưa hỏi ý kiến tỷ… Ách… Còn còn… Đệ còn nói dối tỷ đi học mà thật ra là đi chơi… Còn còn… Oa hu hu… Đệ không nhớ hết…” – Mạc Quân cúi đầu kể tội, không dám ngẩng lên nhìn tỷ tỷ phát hỏa… Nhưng…
-”Phốc… oahaha… Đệ đáng yêu quá!” – Mạc Liên cười sảng khoái nhìn đệ đệ đang hết sức chật vật. Ngay cả tả hữu vệ sĩ của nàng cũng cố gắng nén cười… Tam thiếu gia của họ thật ngốc a~…
-”Ơ… Là sao…?” – Mạc Quân chớp chớp nhìn tỷ tỷ mình đang cười nghiêng ngả trên ghế sofa…
-”Hì… Mấy cái đó tỷ biết lâu rồi… Chẳng qua là không thèm bắt lỗi đệ thôi… Tỷ hết giận rồi.. lại đây…” – Mạc Liên cười cười nhìn tiểu đệ đang ngây phỗng như trời trồng. Hắn bất tri bất giác bị tỷ tỷ dụ dỗ, cứ tiến tới ngồi cạnh tỷ tỷ mà không hề phòng bị.
-”Oái… Đau đau quá a~… Tỷ gạt người…” – Mạc Quân run run khóe môi nhìn nụ cười ma mãnh của tỷ tỷ, tay thì ôm cái tai vừa mới bị nhéo đau đỏ chét.
-”Cho chừa! Lần sau thì đừng hòng tỷ tha cho đệ! Biết chưa!” – Mạc Liên hạ giọng uy hiếp.
-”Dạ… tỷ tỷ…” – Mạc Quân nuốt nước bọt đánh ực một cái… Đại ca ơi… Về nhà đi… Nhị tỷ ăn hiếp đệ thực thảm a~…
Mạc Liên hạ mi mắt tiếp tục xem bản báo nhân viên mới gửi. Một khu cổ mộ mới được tìm thấy ư… Mắt Mạc Liên sáng ngời, thân thủ mau lẹ núm áo Mạc Quân đang rón rén bò đi kéo về bên người mình. ( Na: ài… tội nghiệp Quân ca quá a~… hô hô… Mạc Quân: *lườm lườm*…)…
– “Tỷ… Hả? Khu mộ mới sao?” – Mạc Quân nhất thời mừng rỡ mắt cũng phát sáng bừng bừng. Đã lâu lắm rồi hắn không được đi xa dạo chơi, hay quá a~… ( Na: đi làm mà thành đi chơi… bó tay ca==~…)
– “Ừ… Người của ta đã xác định được vị trí của khu mộ này rồi. Đệ đi chuẩn bị đi, ngày mai tỷ với đệ sẽ lên đường tới đó. Vé máy bay tỷ cũng đã đặt rồi. Tối nay đừng chơi điện tử đến khuya nữa, 20 tuổi đầu rồi mà cứ game miết thôi! Tỷ mà phát hiện đệ chơi game nữa thì tạm biệt với laptop của đệ đi nhé!” – Vừa nói Mạc Liên vừa liếc xéo đệ đệ mình.
What???… Sao tỷ ấy biết mình thức khuya chơi game? Không lẽ tỷ tỷ gắn camera trong phòng mình sao? Phải nhanh chóng truy tìm mới được, bà chị mình thật gian xảo… Mà công nhận tỷ tỷ làm việc nhanh chóng thật… Thôi thì đi ngủ sớm vậy… Hic…
– “Vâng tỷ tỷ… Chúc tỷ ngủ ngon~…” – Mạc Quân vừa nói vừa nhanh chóng phóng như bay về phòng. Chần chờ vài giây thì tỷ tỷ sẽ núm đầu hắn lại, hảo hảo chỉ giáo hắn một phen cho mà xem…
– “Ngủ ngoan đệ nha~…”.
Mạc Liên phì cười trước hành động thơ ngây của đệ đệ. Nàng âm thầm mở máy tính xem động tĩnh của Mạc Quân trong phòng… Tốt… Leo lên giường ngủ rồi… Ngoan thật… ( Na: tỷ thật biến thái mà… Mạc Liên: tiểu muội yêu… lại đây nào… *liếc mắt đưa tình*… Na: *da gà nổi đầy*… *chạy mất dép*…)

Mọi người muốn nói gì nào? ^_^ ♥

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s